Tôi dọn nhà ba ngày, vứt đi nửa đời người
I Spent Three Days Clearing the House and Threw Away Half a Lifetime
Năm ngoái tôi bán căn nhà cũ.
Không phải vì hết tiền. Không phải vì cần chỗ rộng hơn. Con cái lớn hết rồi, đứa ở Sài Gòn, đứa ở nước ngoài. Căn nhà bốn phòng ngủ mà tối nào cũng chỉ có tôi với cái tivi.
Bà xã mất năm năm trước. Từ đó tôi sống một mình trong cái nhà đầy đồ.
Đồ của bà. Đồ của con. Đồ của cái thời cả nhà còn đông.
Tôi không dọn. Không sắp xếp. Cứ để nguyên. Phòng con gái vẫn còn mấy con gấu bông trên giường, mặc dù nó ba mươi lăm tuổi rồi, có chồng có con bên Úc. Phòng thằng út vẫn còn cái poster bóng đá dán từ hồi nó học cấp ba.
Tủ quần áo của bà xã tôi không mở. Đóng kín. Có lần con gái về, nó hỏi ba có muốn con dọn giúp không. Tôi nói không. Nó không hỏi lại.
Tôi biết nó hiểu.
---
Rồi tôi quyết định bán nhà.
Không có lý do lớn lao gì. Một buổi sáng tôi ngồi uống cà phê ngoài sân, nhìn cái sân rộng mà không ai chơi, cái bếp lớn mà không ai nấu, cái bàn ăn sáu ghế mà chỉ có một người ngồi.
Tôi nghĩ, mình giữ cái nhà này cho ai.
Cho kỷ niệm à? Kỷ niệm nó ở trong đầu, không ở trong tường.
Cho con à? Con nó có đời nó rồi.
Cho bà xã à? Bà xã tôi mà còn sống, bà ấy cười tôi. Bà ấy là người gọn gàng nhất nhà. Cái gì không cần, bà ấy cho đi. Tôi mới là người hay giữ.
---
Tôi bắt đầu dọn.
Ngày đầu tiên, tôi mở tủ quần áo của bà.
Mùi nước hoa cũ. Loãng lắm rồi, nhưng vẫn còn. Tôi đứng đó một lúc. Không khóc. Đã qua cái giai đoạn đó rồi. Chỉ đứng ngửi. Rồi bắt đầu lấy từng cái áo ra.
Cái áo dài bà mặc đám cưới con gái. Cái áo khoác bà hay mặc đi chợ sáng. Mấy cái khăn quàng.
Tôi xếp vào thùng. Gọi mấy chị ở hội từ thiện phường đến lấy.
Chị đó hỏi, anh có chắc không. Tôi nói chắc.
Nhưng tối đó tôi nằm nghĩ. Không phải hối hận. Chỉ là lạ. Cái tủ trống trơn mà phòng ngủ như rộng ra gấp đôi.
---
Ngày thứ hai, tôi dọn phòng mấy đứa nhỏ.
Thằng út, tôi gọi nó hỏi mày có muốn giữ gì không. Nó nói ba giữ gì thì giữ, con không cần. Tôi nghe câu đó mà thấy nhẹ. Không phải vì nó không quan tâm. Mà vì nó đã lớn. Nó không cần mấy thứ đó để nhớ mình là ai.
Con gái thì gọi video call, nhìn tôi xếp mấy con gấu bông vào thùng, nó cười. Nó nói ba ơi con gấu màu hồng đó con thích lắm hồi đó. Tôi hỏi vậy con muốn giữ không. Nó lắc đầu. Nó nói con nhớ là đủ rồi ba.
Con nhớ là đủ rồi.
Câu đó tôi nghĩ hoài.
---
Ngày thứ ba, tôi dọn đồ của mình.
Đây mới là phần khó.
Mấy cái bằng khen từ hồi đi làm. Mấy tấm ảnh chụp với đồng nghiệp, người còn người mất. Cái đồng hồ hỏng mà tôi không sửa cũng không vứt, vì nó là quà sinh nhật năm mươi tuổi. Mấy cuốn sổ ghi chép linh tinh.
Tôi ngồi giữa đống đồ. Nhìn lại cả đời mình nằm trên sàn nhà.
Không nhiều như tôi tưởng.
Mấy chục năm đi làm, nuôi con, lo nhà, cuối cùng vật chất gom lại cũng chỉ mấy thùng carton.
Tôi giữ lại vài tấm ảnh. Cuốn sổ bà xã ghi công thức nấu ăn. Cái nhẫn cưới.
Còn lại, cho đi hết.
---
Tôi dọn về căn hộ nhỏ hai phòng gần công viên.
Sáng đi bộ. Chiều đọc báo. Tối nấu cơm một người.
Con gái gọi hỏi ba có buồn không. Tôi nói không. Nó không tin. Nhưng tôi nói thật.
Không phải là không nhớ. Nhớ chứ. Nhưng nhớ với giữ là hai chuyện khác nhau.
Hồi trước tôi nghĩ giữ đồ là giữ người. Giữ phòng con là giữ con ở gần. Giữ áo bà là giữ bà ở lại.
Nhưng không phải.
Người đi rồi thì đi rồi. Đồ đạc không kéo ai về được.
Tôi sáu mươi hai tuổi mới hiểu chuyện đó.
---
Căn hộ mới nhỏ. Đồ ít. Tường trắng.
Bạn bè đến chơi, có người nói trông trống quá. Sao không treo ảnh, không bày biện gì.
Tôi cười. Nói trống vậy mà thoáng.
Hồi ở nhà cũ, đồ đạc chất đầy mà tôi thấy ngộp. Bây giờ nhà trống mà tôi thở được.
Có khi bớt đi mới thấy rõ mình cần gì.
Hay đúng hơn, mình không cần bao nhiêu.