Tôi dọn nhà ba ngày, vứt được một thùng, giữ lại bảy thùng
Three days of cleaning, one box thrown out, seven boxes kept
Vợ tôi nói dọn nhà đi.
Con gái lớn sắp lấy chồng, phòng nó cần trả lại cho em nó. Mà phòng em nó thì chứa đầy đồ cũ. Đồ cũ của ai? Của tôi.
Bảy cái thùng carton xếp từ hồi nào tôi cũng không nhớ. Vợ tôi nói chắc từ lần chuyển nhà trước. Lần chuyển nhà trước là mười một năm trước.
Mười một năm. Bảy cái thùng. Tôi chưa mở lần nào.
Thứ bảy, tôi bắt đầu.
Thùng thứ nhất là sách. Sách kinh doanh, sách quản trị, sách lãnh đạo. Hồi đó tôi mua nhiều lắm. Mỗi lần đi hội sách về là xách cả túi. Tôi nhớ cảm giác đó. Mua xong thấy mình sắp thay đổi. Sắp giỏi hơn. Sắp khác.
Nhưng phần lớn tôi chưa đọc hết. Có cuốn còn nguyên bọc nilon.
Tôi ngồi lật từng cuốn. Gạch chân mấy dòng bằng bút chì. Chữ tôi hồi đó nhỏ, ngay ngắn. Bây giờ tôi viết xấu hơn nhiều.
Tôi để riêng ra. Chưa vứt được.
Thùng thứ hai là giấy tờ. Hợp đồng cũ, bảng lương, thư khen. Có cái giấy khen nhân viên xuất sắc năm 2014. Tôi nhìn nó hồi lâu. Năm đó tôi làm mười hai tiếng một ngày. Vợ tôi sinh đứa thứ hai, tôi về tới bệnh viện lúc mười giờ đêm. Y tá nói vợ anh sinh từ chiều rồi.
Tờ giấy khen vẫn mới. Nó không nhàu, không ố. Như chưa ai sờ vào.
Tôi gấp lại, bỏ vào thùng. Chưa vứt được.
Thùng thứ ba là đồ điện tử. Hai cái điện thoại cũ, một cái máy tính bảng vỡ màn hình, sạc dự phòng, tai nghe. Cái điện thoại Nokia tôi xài hồi mới cưới. Tôi bấm thử, không lên. Nhưng tôi nhớ cảm giác cầm nó. Nhẹ. Nhỏ. Hồi đó cuộc sống cũng nhẹ vậy.
Chưa vứt được.
Thùng thứ tư là quần áo. Áo sơ mi tôi mặc đi phỏng vấn lần đầu. Quần tây hơi chật. Cái áo khoác mua ở Đà Lạt, chuyến đi cuối cùng trước khi có con. Tôi đưa lên mũi ngửi. Không còn mùi gì. Nhưng tôi nhớ mùi.
Chưa vứt.
Thùng thứ năm là đồ của con. Vở tập viết lớp một của con gái lớn. Chữ nguệch ngoạc. Có trang nó viết "con yêu ba" mà chữ "yêu" thiếu dấu. Tôi ngồi đó, cầm cuốn vở, lâu lắm.
Vợ tôi lên, thấy tôi ngồi giữa đống đồ. Bà nói dọn tới đâu rồi. Tôi nói đang dọn.
Bà nhìn quanh. Bảy thùng vẫn bảy thùng. Chỉ có nắp mở ra.
Bà lắc đầu, đi xuống.
Ngày thứ hai.
Tôi mở thùng thứ sáu. Album ảnh. Ảnh cưới, ảnh gia đình, ảnh đi chơi. Có tấm chụp tôi với ba tôi, hồi ông còn sống. Ông đứng trước nhà cũ, cười. Tôi đứng cạnh, mặt non choẹt.
Ba tôi mất bảy năm rồi.
Tôi ngồi xem hết album. Mất hai tiếng. Không dọn được gì.
Thùng thứ bảy là thùng nhỏ nhất. Bên trong có cái hộp gỗ. Mở ra, thấy đồng hồ của ba tôi. Cái Seiko cũ, mặt kính trầy. Kim đứng yên ở số ba.
Tôi đeo thử. Rộng. Cổ tay ba tôi to hơn tôi.
Tôi ngồi đó tới chiều.
Ngày thứ ba.
Tôi lấy một cái thùng trống. Bỏ vào mấy cuốn sách còn nguyên nilon. Bỏ vào mấy cái sạc cũ, tai nghe hỏng, cái máy tính bảng vỡ. Bỏ vào mấy cái áo sơ mi đã ố cổ mà tôi biết không bao giờ mặc lại.
Một thùng. Vứt được một thùng.
Bảy thùng còn lại, tôi xếp gọn hơn. Dán băng keo lại. Chuyển sang góc phòng.
Vợ tôi lên, nhìn. Bà nói vậy là dọn xong hả.
Tôi nói xong rồi.
Bà nói phòng vẫn chật.
Tôi nói ừ.
Bà nhìn tôi. Tôi nhìn bà. Bà không nói gì thêm.
Tối đó tôi nằm nghĩ.
Tôi biết mình giữ nhiều quá. Tôi biết mấy thứ đó không cần. Sách không đọc. Giấy khen không ai nhìn. Điện thoại không bật lên. Áo không mặc vừa.
Nhưng mỗi thứ đều là một phần đời tôi. Vứt nó đi, tôi sợ mất luôn phần đời đó.
Tôi biết điều đó vô lý. Ký ức không nằm trong thùng carton. Nhưng tay tôi không buông được.
Tôi nghĩ tới ba tôi. Ông mất, tôi giữ lại đồng hồ. Đồng hồ không chạy. Nhưng tôi cầm nó thì thấy ông còn đâu đó.
Tôi bốn mươi sáu tuổi. Tôi có bảy thùng đồ cũ, một thùng đã vứt, và một căn phòng vẫn chật.
Có lẽ sang năm tôi sẽ vứt thêm một thùng nữa.
Hoặc không.
Tôi chưa biết.
致虛極,守靜篤。萬物並作,吾以觀復
Trí hư cực, thủ tĩnh đốc. Vạn vật tịnh tác, ngô dĩ quan phục
Đến chỗ trống rỗng tột cùng, giữ vững sự tĩnh lặng. Vạn vật cùng sinh, ta nhìn chúng trở về.
Attain the utmost emptiness; hold firm to stillness. The myriad things arise together — I watch them return.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 16
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử nói đến chỗ trống rỗng tột cùng, giữ vững sự tĩnh lặng. Nghe thì hay. Nhưng ông thử về dọn nhà đi. Bảy cái thùng. Mỗi cái là một đoạn đời. Mày biết nó không cần, nhưng mày sợ vứt xong thì đoạn đời đó cũng biến mất luôn. Cái sợ đó nó không vô lý đâu. Nó rất thật. Nhưng trống rỗng mà Lão Tử nói, không phải là vứt hết đi rồi ngồi trong phòng trống. Trống rỗng là khi mày cầm cái đồng hồ cũ của ba, biết nó không chạy, biết ba không về, mà mày vẫn đeo. Không phải vì mày bám víu. Mà vì mày đã đủ tĩnh để cầm nó mà không đau. Buông không phải là vứt. Buông là cầm mà không siết. Ông bốn mươi sáu tuổi đó, ổng vứt được một thùng. Một thùng thôi. Nhưng có khi cả đời người, một thùng là đủ rồi.
Laozi spoke of reaching the utmost emptiness, holding firm to stillness. Sounds beautiful. But try going home and cleaning out your storage room. Seven boxes. Each one a chapter of your life. You know you don't need them, but you're afraid that throwing them out means losing those chapters forever. That fear isn't irrational. It's very real. But the emptiness Laozi meant isn't about discarding everything and sitting in a bare room. Emptiness is when you hold your father's old watch, knowing it doesn't run, knowing he's not coming back, and you still put it on. Not because you're clinging. But because you're still enough to hold it without hurting. Letting go isn't throwing away. Letting go is holding without gripping. That forty-six-year-old man threw out one box. Just one. But maybe in a whole lifetime, one box is enough.