Tôi dọn nhà lần cuối, vứt đi ba thùng đồ mà không mở ra xem
I moved for the last time and threw away three boxes without opening them
Năm mươi sáu tuổi, tôi dọn nhà.
Không phải vì bán. Không phải vì nợ. Căn nhà vẫn còn tốt. Nhưng nó rộng quá cho một người.
Con gái lấy chồng Đà Nẵng. Thằng con trai đi Nhật từ năm ngoái. Vợ tôi mất bốn năm rồi.
Tôi ở lại căn nhà ba tầng, một mình leo cầu thang mỗi tối. Tầng ba không ai lên nữa. Tầng hai đóng bụi. Tôi sống ở tầng một, quanh quẩn giữa cái bếp và cái tivi.
Một hôm thằng con gọi về, hỏi ba có muốn qua Nhật ở không. Tôi nói để ba nghĩ. Rồi tôi ngồi nghĩ thiệt.
Nghĩ mà không ra.
Không phải vì Nhật xa. Không phải vì sợ lạnh. Mà vì tôi nhìn quanh căn nhà, thấy cái gì cũng giữ. Giữ hết. Giữ từ cái bàn ủi của vợ tôi, cái áo bà ba bà ngoại để lại, mấy cuốn tập của con gái hồi lớp 5, đến cái xe đạp thằng nhỏ tập đi năm bảy tuổi.
Giữ như thể buông ra thì mất luôn người đó.
Tôi bắt đầu dọn.
Ngày đầu, tôi mở từng thùng. Coi từng món. Cái nào cũng có chuyện. Cái kẹp tóc của vợ tôi trong ngăn tủ. Tôi cầm lên, ngồi xuống ghế, nhìn nó cả tiếng đồng hồ.
Không khóc. Chỉ nhìn.
Rồi tôi bỏ lại vô thùng.
Ngày thứ hai cũng vậy. Mở ra, nhìn, bỏ lại. Không vứt được gì.
Đến ngày thứ ba, tôi ngồi giữa đống thùng, mệt. Không phải mệt tay chân. Mệt vì mỗi món đồ kéo tôi về một chỗ cũ. Mỗi cái hộp mở ra là một cánh cửa dẫn ngược lại hai mươi, ba mươi năm trước.
Tôi không dọn nhà. Tôi đang sống lại cả đời mình, từng thùng một.
Chiều đó, thằng Tâm hàng xóm qua phụ. Nó thấy tôi ngồi giữa đống đồ, hỏi chú ơi sao rồi. Tôi nói dọn không nổi.
Nó cười, nói chú cứ chỉ cái nào cần giữ, còn lại để con khuân đi cho.
Tôi nhìn nó. Hai mươi mấy tuổi, khỏe, nhanh, không nghĩ nhiều. Nó không hiểu đâu. Nhưng câu nó nói thì đúng.
Chỉ cái nào cần giữ. Còn lại, cho đi.
Vấn đề là tôi không biết cái nào cần giữ.
Hay nói đúng hơn, tôi thấy cái nào cũng cần.
Tối đó tôi nằm nghĩ. Nghĩ về vợ tôi. Bà ấy sống gọn lắm. Tủ quần áo có mấy bộ. Giày hai đôi. Bà ấy hay nói, ông giữ đồ nhiều quá, chật nhà.
Tôi hay cãi lại, nói đồ tốt bỏ uổng.
Bây giờ tôi hiểu. Tôi không giữ vì đồ tốt. Tôi giữ vì sợ quên. Sợ buông ra thì những ngày đó biến mất. Sợ nếu không còn cái kẹp tóc đó, thì vợ tôi thật sự không còn.
Nhưng bà ấy đã không còn rồi.
Cái kẹp tóc không thay đổi được chuyện đó.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm. Pha cà phê. Ngồi uống hết ly.
Rồi tôi lấy băng keo dán lại ba cái thùng ở góc phòng. Không mở. Không nhìn. Viết lên nắp: cho đi.
Thằng Tâm khuân xuống xe.
Tôi đứng ở cửa nhìn nó chở đi. Không biết trong đó có gì. Có thể có cái kẹp tóc. Có thể có cuốn tập lớp 5 của con gái. Có thể có cái gì đó tôi sẽ nhớ vào một đêm nào đó rồi tiếc.
Nhưng sáng hôm đó, tôi không tiếc.
Tôi thấy nhẹ.
Không phải nhẹ vì quên. Mà nhẹ vì không cần giữ nữa mới nhớ được.
Vợ tôi không nằm trong cái kẹp tóc. Con gái tôi không nằm trong cuốn tập. Thằng con trai tôi không nằm trong cái xe đạp cũ.
Họ ở đây. Trong tôi. Có mở thùng hay không thì họ vẫn ở đây.
Tôi gọi cho thằng con, nói ba qua.
Nó hỏi ba mang gì theo.
Tôi nói một cái vali thôi.
Nó im một lúc rồi nói, ba thiệt hả.
Tôi nói thiệt.
Căn nhà tôi bán cho một gia đình trẻ. Hai vợ chồng với đứa con gái nhỏ. Hôm ký giấy, tôi thấy con bé chạy lên cầu thang, la hét vui vẻ. Tầng ba có tiếng người lại.
Tôi ký xong, đứng dậy, đi ra cửa.
Không ngoái lại.
Không phải vì không thương. Mà vì đã thương đủ rồi.