Tôi được thăng chức vào đúng ngày con gái tôi thôi gọi ba
I Got Promoted the Same Day My Daughter Stopped Calling Me Dad
Tôi nhận email lúc hai giờ chiều.
Director. Sau mười bốn năm.
Tôi đọc đi đọc lại ba lần. Rồi đứng dậy đi rót nước. Tay hơi run. Không phải vì vui. Mà vì không biết mình đang cảm thấy gì.
Mười bốn năm. Bắt đầu từ cái bàn sát toilet, ngồi nghe tiếng xả nước cả ngày. Lương bảy triệu. Ăn cơm bụi. Uống trà đá. Tối về phòng trọ mười hai mét vuông, mở laptop ra làm tiếp.
Hồi đó tôi nghĩ, cố thêm vài năm. Lên senior rồi tính.
Lên senior rồi thì nghĩ, cố thêm chút. Lên manager rồi tính.
Lên manager rồi thì nghĩ, sắp rồi. Thêm một bước nữa thôi.
Mười bốn năm toàn "thêm một bước nữa thôi".
---
Con gái tôi sinh năm nó lên senior.
Vợ tôi sinh ở bệnh viện quận. Tôi đang ở Đà Nẵng, họp với đối tác Nhật. Nghe điện thoại lúc mười giờ đêm. Vợ nói, con gái, ba ký hai.
Tôi nói, anh về sớm nhất có thể.
Sớm nhất có thể là ba ngày sau.
Ba ngày đầu đời của con, tôi không có mặt. Tôi đang ngồi trong phòng họp có máy lạnh mười sáu độ, gật đầu với mấy slide PowerPoint.
---
Con gái tôi lớn lên quen với việc ba đi công tác.
Ba đi Hà Nội. Ba đi Singapore. Ba họp tối nay. Ba về trễ. Ba gọi lại sau.
Nó không khóc. Không giận. Nó chỉ quen.
Hồi nó bốn tuổi, mỗi lần tôi về nó chạy ra ôm chân. La lên, ba ba ba. Cái giọng trong veo.
Hồi nó sáu tuổi, nó ngẩng lên nhìn rồi nói, ba về rồi hả, rồi quay lại xem hoạt hình.
Hồi nó tám tuổi, nó không ra nữa.
Vợ tôi nói, con nó lớn rồi, bình thường.
Tôi cũng nghĩ bình thường.
---
Năm nó mười tuổi, tôi đưa nó đi ăn kem. Hiếm lắm mới có buổi chiều rảnh.
Nó ngồi đối diện tôi, ăn kem dâu, nhìn ra đường.
Tôi hỏi, con có chuyện gì muốn kể ba không.
Nó lắc đầu.
Tôi hỏi, ở trường có vui không.
Nó nói, bình thường.
Tôi hỏi, con có giận ba không.
Nó nhìn tôi. Lâu lắm. Rồi nói, không.
Cái "không" đó nặng hơn bất kỳ cái "có" nào tôi từng nghe.
Nó không giận. Nó chỉ không còn gì để giận. Vì nó chưa bao giờ có đủ ba để mà giận.
---
Năm nó mười hai, tôi nghe nó gọi điện cho bạn.
Nó kể chuyện trường. Chuyện thầy cô. Chuyện crush. Cười rúc rích.
Tôi đứng ngoài cửa phòng nghe. Nghĩ, sao nó không bao giờ kể mình nghe mấy chuyện này.
Rồi tôi nhớ lại. Lần cuối tôi ngồi nghe nó kể chuyện trường là hồi nào. Tôi không nhớ nổi.
Có thể nó đã kể. Nhưng tôi đang nhìn điện thoại. Đang trả lời email. Đang nghĩ về cái deadline ngày mai.
Nó kể rồi tôi không nghe. Nó kể lần hai tôi vẫn không nghe. Nên nó thôi.
---
Cái ngày tôi nhận email thăng chức, tôi về nhà sớm hơn thường lệ.
Vợ tôi nấu cơm. Con gái tôi ở trong phòng.
Tôi gõ cửa. Nói, con ơi, ba có chuyện vui muốn kể.
Nó mở cửa. Đeo tai nghe. Nhìn tôi.
Dạ, gì ba.
Dạ gì ba. Không phải "ba ơi gì vậy". Không phải "ba ba ba" như hồi bốn tuổi. Dạ gì ba. Lịch sự. Xa.
Tôi nói, ba được thăng chức rồi.
Nó nói, dạ, chúc mừng ba.
Rồi đóng cửa.
---
Tối đó tôi ngồi ở ban công. Hút thuốc. Nhìn xuống đường.
Mười bốn năm. Tôi leo từ cái bàn sát toilet lên phòng director. Tôi có lương cao. Có bảo hiểm tốt. Có người gọi bằng anh, bằng sếp.
Nhưng con gái tôi gọi tôi bằng "ba" với giọng như gọi người quen.
Không xa lạ. Nhưng cũng không gần.
Tôi nghĩ lại mười bốn năm. Mỗi bước thăng tiến, tôi đánh đổi bằng một buổi chiều không có mặt. Một bữa cơm ăn một mình. Một cuộc gọi "ba gọi lại sau".
Tôi không đánh đổi một lần. Tôi đánh đổi mỗi ngày một chút. Ít đến mức không nhận ra. Cho đến khi nhìn lại thì đã hết.
---
Tôi không nói thăng chức là sai. Tôi không nói sự nghiệp là vô nghĩa.
Tôi chỉ ngồi đây. Bốn mươi ba tuổi. Director. Lương cao.
Và tôi không biết con gái tôi thích màu gì.