Tôi mất ba năm để ngừng sửa con gái mình
It Took Me Three Years to Stop Fixing My Daughter
Con gái tôi bỏ ngành dược năm nó hai mươi ba tuổi.
Tôi nhớ buổi tối nó nói. Cả nhà đang ăn cơm. Vợ tôi gắp cho nó miếng cá. Nó đặt đũa xuống, nói bình thường như nói ngày mai trời mưa.
"Con nghỉ học rồi ba."
Vợ tôi nhìn tôi. Tôi nhìn nó. Miếng cơm trong miệng tôi bỗng khô.
"Nghỉ là sao?"
"Con không muốn học dược nữa. Con muốn đi làm bánh."
Làm bánh.
Tôi nuôi nó hai mươi ba năm. Cho nó học trường tốt nhất tôi đủ tiền cho. Nó đậu dược, tôi khoe cả xóm. Bạn bè tôi ai cũng nói con bé giỏi. Mẹ tôi lúc còn sống, bà nói "đời mày khổ nhưng con mày sướng."
Rồi nó nói nó muốn làm bánh.
Đêm đó tôi không ngủ. Tôi nằm nghĩ đủ thứ. Nghĩ nó bị ai xúi. Nghĩ nó yêu thằng nào làm bánh rồi theo. Nghĩ nó đang ở cái tuổi nổi loạn muộn. Nghĩ tôi đã sai ở đâu.
Sáng hôm sau tôi nói chuyện với nó. Nói dài. Nói hết những gì tôi nghĩ. Phân tích. So sánh. Thu nhập dược sĩ bao nhiêu. Làm bánh bao nhiêu. Tương lai. Ổn định. Bảo hiểm. Lương hưu.
Nó ngồi nghe. Không cãi. Không khóc. Chỉ nghe.
Rồi nó nói: "Con biết hết rồi ba. Con vẫn muốn làm bánh."
Tôi tức. Không phải tức nó. Tức vì tôi nói đúng hết mà nó không nghe. Tức vì lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình nói mà như gió thổi qua.
Tháng đầu, tôi cố thuyết phục. Mỗi bữa cơm tôi nhắc. Không la, không mắng. Chỉ nhắc. "Con nghĩ lại chưa?" "Thầy Hùng nói khoa dược vẫn giữ chỗ cho con." "Con bạn ba, con Thảo, nó vừa ra trường, lương mười tám triệu."
Nó vẫn nghe. Vẫn không cãi.
Tháng thứ hai, nó dọn ra ngoài. Thuê phòng trọ gần chợ Bà Chiểu. Đi học làm bánh ở một tiệm nhỏ, không lương, chỉ được bao cơm trưa.
Vợ tôi khóc. Tôi không khóc. Nhưng tôi bắt đầu lái xe ngang chỗ nó ở mỗi sáng. Không ghé. Chỉ chạy ngang. Nhìn cửa phòng nó có mở không. Đèn có sáng không.
Tháng thứ ba, tôi gọi nó về ăn cơm. Nó về. Tay nó bị phỏng mấy chỗ. Vợ tôi thoa thuốc, mắt đỏ. Tôi ngồi đối diện, muốn nói "thấy chưa" mà không nói được. Vì mắt nó sáng. Cái sáng mà tôi chưa từng thấy suốt mấy năm nó học dược.
Nó kể chuyện làm bánh. Kể say mê. Kể loại bột nào ra sao, nhiệt độ lò bao nhiêu, kem tươi phải đánh kiểu gì. Tôi không hiểu gì hết. Nhưng tôi thấy nó giống tôi hồi ba mươi tuổi, lần đầu tôi mở được cái xưởng nhỏ, về nhà kể vợ nghe mà miệng cười hoài.
Vậy mà tôi vẫn không buông.
Năm đầu, tôi gửi nó mấy bài báo về người trẻ thất bại khi khởi nghiệp. Không nói gì thêm. Chỉ gửi.
Nó đọc. Nó trả lời: "Con đọc rồi ba. Cảm ơn ba."
Năm thứ hai, tiệm bánh nhỏ nó làm thuê đóng cửa. Nó thất nghiệp hai tháng. Tôi nghĩ đây rồi, nó sẽ quay lại. Tôi chuẩn bị sẵn. Gọi thầy Hùng hỏi khoa dược còn nhận không.
Nó không quay lại. Nó xin vào tiệm khác. Lương ba triệu rưỡi.
Ba triệu rưỡi. Con gái tôi, đậu đại học dược, lương ba triệu rưỡi đi nhào bột.
Tôi muốn điên.
Nhưng tôi không nói gì. Lần đầu tiên, tôi không nói gì.
Vợ tôi hỏi: "Sao anh không nói nó?"
Tôi nói: "Nói gì? Nó có nghe đâu."
Nhưng thật ra không phải vậy. Thật ra lúc đó tôi bắt đầu thấy một thứ mà tôi không muốn thấy.
Tôi thấy tôi không phải đang lo cho nó. Tôi đang lo cho tôi.
Tôi lo người ta hỏi "con gái anh làm gì" mà tôi không biết trả lời sao. Tôi lo cái hình ảnh tôi dựng lên suốt mấy chục năm. Ông bố nuôi con ăn học thành tài. Ông bố có con gái dược sĩ. Ông bố thành công.
Nó bỏ dược, cái hình ảnh đó sụp.
Và tôi sợ cái sụp đó hơn tôi sợ nó khổ.
Nhận ra điều đó, tôi ngồi một mình trong xe, đậu ngoài bãi đất trống gần nhà. Ngồi lâu lắm. Không khóc. Chỉ ngồi.
Năm thứ ba, nó mở tiệm bánh nhỏ. Nhỏ xíu. Trong hẻm. Bán online là chính. Lời không bao nhiêu.
Nó mời tôi qua coi. Tôi qua. Tiệm bé bằng cái bếp nhà tôi. Nóng. Chật. Mùi bơ mùi đường.
Nó đưa tôi miếng bánh. "Ba ăn thử đi."
Tôi ăn. Bánh ngon. Tôi không biết bánh ngon thiệt hay vì con gái tôi làm nên tôi thấy ngon. Cũng không quan trọng.
Tôi nhìn nó. Tay vẫn có vết phỏng. Tóc búi cao, mồ hôi trán. Nó cười.
Tôi nhớ hồi nó năm tuổi, tôi dắt nó đi công viên. Nó chạy lung tung, tôi sợ nó té. Nó té thiệt. Đầu gối chảy máu. Tôi bế nó lên, nó khóc một chút rồi đòi chạy tiếp.
Hồi đó tôi để nó chạy tiếp.
Vậy mà hai mươi năm sau, tôi quên mất.
Tôi quên rằng nó có quyền té. Có quyền chảy máu. Có quyền đứng dậy theo cách của nó.
Tôi không buông vì tôi hiểu. Tôi buông vì tôi mệt. Mệt kiểm soát. Mệt lo. Mệt giữ cái hình ảnh mà không ai bắt tôi giữ ngoài tôi.
Bây giờ mỗi cuối tuần, tôi qua tiệm nó. Ngồi cái ghế nhựa ngoài hẻm. Uống trà. Nhìn nó làm bánh.
Thỉnh thoảng nó hỏi: "Ba ngồi không chán hả?"
Tôi nói: "Không."
Thiệt. Không chán.