Tôi ngồi trên ban công mười lăm phút không làm gì
I Sat on the Balcony for Fifteen Minutes Doing Nothing
Tôi bốn mươi ba tuổi.
Sáng thứ bảy. Vợ dẫn con đi học bơi. Nhà trống.
Tôi pha cà phê. Bưng ra ban công. Ngồi xuống.
Rồi không làm gì.
Không mở điện thoại. Không bật nhạc. Không đọc tin. Không nghĩ đến cái mail chưa trả lời. Không nghĩ đến cuộc họp thứ hai. Không nghĩ đến khoản vay ngân hàng còn bảy năm.
Chỉ ngồi.
Ly cà phê nóng trong tay. Gió sáng thổi qua. Tiếng chim gì đó kêu trên mái nhà hàng xóm. Tiếng xe máy chạy ngoài đường, xa xa.
Mười lăm phút.
Tôi không biết chính xác bao lâu. Nhưng khi nhìn đồng hồ, đã qua mười lăm phút.
Cảm giác lạ lắm. Như mình vừa trồi lên mặt nước sau khi chìm rất lâu. Không phải ngạt thở, mà là quên mất mình đang chìm.
---
Hồi ba mươi, tôi không bao giờ ngồi yên được.
Lúc nào cũng phải làm gì đó. Đọc sách cũng phải sách phát triển bản thân. Nghe nhạc cũng phải nhạc tập trung. Đi cà phê cũng phải mang laptop theo. Ngồi chờ vợ thử đồ cũng phải lướt tin tức.
Tôi gọi đó là tận dụng thời gian.
Bây giờ nghĩ lại, tôi không biết mình tận dụng để làm gì. Hay đúng hơn, tôi sợ.
Sợ cái khoảng trống. Sợ cái lúc không có gì để làm, không có gì để nghĩ, không có gì để giải quyết. Vì lúc đó, mình phải đối mặt với mình.
Mà mình thì, nói thật, không biết mình là ai khi không đang bận.
---
Vợ tôi nói một câu cách đây vài tháng. Lúc đó tôi không để ý. Nhưng nó cứ ở lại trong đầu.
Hôm đó chủ nhật. Tôi đang ngồi sofa, tay cầm điện thoại, miệng nói chuyện với con, mắt liếc tivi.
Vợ tôi đi ngang, dừng lại nhìn tôi một lúc rồi nói:
"Anh có bao giờ ở đây thật sự không?"
Tôi hỏi lại: "Ở đây là sao? Anh đang ngồi đây mà."
Cô ấy không nói thêm. Chỉ cười, cái cười mà tôi biết là không vui.
Tối đó tôi nghĩ về câu đó. Rồi quên. Rồi nhớ lại. Rồi quên. Rồi sáng nay, ngồi trên ban công, tôi hiểu.
Tôi ngồi đây. Nhưng tôi chưa bao giờ ở đây.
Đầu tôi luôn ở chỗ khác. Ở cuộc họp ngày mai. Ở cái dự án đang chạy. Ở con số trong tài khoản. Ở cái nhà người ta vừa mua. Ở cái chức người ta vừa lên.
Thân xác ngồi cạnh vợ con, nhưng tâm trí thì đang chạy marathon ở một nơi nào đó không có ai.
---
Ba tôi hồi còn sống, ông hay ngồi trước nhà.
Cái ghế nhựa. Ly trà. Không điện thoại, vì thời đó chưa có smartphone. Nhưng kể cả có, tôi nghĩ ông cũng không cầm.
Ông ngồi nhìn người ta đi qua. Gật đầu chào. Thỉnh thoảng nói chuyện với hàng xóm vài câu. Rồi im.
Hồi đó tôi thấy ông lạ. Sao ngồi hoài vậy? Không chán sao? Không có gì làm sao?
Bây giờ tôi hiểu. Ông không phải không có gì làm. Ông chọn không làm gì.
Cái khác nhau đó, tôi mất hai mươi năm mới thấy.
---
Tuần trước công ty tôi có buổi team building. Đi resort. Hồ bơi, tiệc nướng, karaoke.
Mọi người chụp hình. Đăng story. Check-in. "Thư giãn quá." "Sạc pin nè."
Tôi cũng chụp. Cũng đăng. Cũng viết "Cuối tuần bình yên."
Nhưng tối đó nằm trong phòng resort, tôi không ngủ được. Vì yên quá. Không có tiếng tivi. Không có tiếng con hỏi bài. Không có tiếng vợ gọi. Chỉ có tiếng dế.
Tôi bật điện thoại lên. Lướt. Đọc mail. Check số liệu. Đến khi mắt mỏi mới tắt.
Bình yên ở resort mà tôi không chịu nổi sự yên.
Lúc đó tôi mới thấy. Cái tôi thiếu không phải là nơi yên tĩnh. Cái tôi thiếu là khả năng chịu được sự yên tĩnh.
---
Sáng nay, mười lăm phút trên ban công, tôi không cố gắng bình yên.
Tôi chỉ quên cầm điện thoại ra.
Rồi khi nhận ra mình không cầm, thay vì đứng dậy vào lấy, tôi ngồi lại.
Chỉ vậy thôi.
Gió thổi. Cà phê nguội dần. Tiếng chim. Tiếng xe. Tiếng hàng xóm mở cửa sắt.
Không có gì đặc biệt. Không có khoảnh khắc giác ngộ. Không có tiếng nhạc nền. Không có ai chụp hình.
Nhưng mười lăm phút đó, tôi ở đây. Thật sự ở đây.
Lần đầu tiên sau rất lâu.
---
Tôi không biết ngày mai mình có ngồi lại được không. Có thể sáng mai vợ con ở nhà, tôi lại bận. Có thể thứ hai công việc dồn, tôi lại quên.
Nhưng sáng nay, tôi biết một thứ.
Bình yên không phải ở resort. Không phải ở chùa. Không phải ở kỳ nghỉ.
Nó ở cái ban công nhà mình. Lúc mình chịu ngồi xuống. Lúc mình chịu không làm gì.
Lúc mình chịu ở đây.