Tôi ngồi trong xe mười lăm phút trước khi vào nhà
I Sat in the Car for Fifteen Minutes Before Going Inside
Tôi bốn mươi mốt tuổi.
Mỗi tối đi làm về, tôi tắt máy xe rồi ngồi yên.
Không mở điện thoại. Không nghe nhạc. Không làm gì hết.
Chỉ ngồi.
Có khi năm phút. Có khi mười lăm phút. Có hôm gần nửa tiếng.
Vợ tôi hỏi sao về tới mà không vào. Tôi nói kẹt xe. Nói có cuộc gọi. Nói đủ thứ.
Nhưng sự thật là tôi không biết giải thích.
Tôi không ghét nhà. Không ghét vợ. Không ghét con.
Tôi chỉ cần một khoảng mà không ai cần gì ở tôi.
---
Ban ngày, tôi là trưởng phòng.
Mười hai người dưới quyền. Mỗi ngày có ít nhất ba cái phải quyết định ngay. Không quyết thì mọi thứ đứng lại. Quyết sai thì lãnh.
Tôi quyết. Liên tục. Từ sáng đến chiều.
Cái nào cũng có người chờ. Cái nào cũng có deadline. Cái nào cũng "gấp anh ơi".
Tôi không than. Đây là công việc. Tôi chọn nó.
Nhưng đến cuối ngày, cái đầu tôi nó kêu.
Không phải đau. Không phải mệt.
Nó kêu như cái quạt chạy lâu quá, tiếng vo vo không dứt.
---
Về tới nhà thì con gái lớn hỏi bài. Con nhỏ đòi bế. Vợ kể chuyện ở trường, chuyện hàng xóm, chuyện mẹ vợ gọi điện nói gì đó.
Tôi nghe. Tôi gật.
Nhưng bên trong, tiếng vo vo vẫn chạy.
Tôi muốn nói: cho tôi mười phút. Chỉ mười phút thôi. Không ai gọi tên tôi. Không ai cần tôi trả lời cái gì.
Nhưng tôi không nói. Vì nói ra nghe giống mình ích kỷ.
Vậy nên tôi ngồi trong xe.
---
Có một tối, con gái lớn ra gõ cửa xe.
Ba ơi, sao ba ngồi ngoài này?
Tôi giật mình. Mở cửa.
Ba đang nghe điện thoại con.
Nó nhìn tôi. Điện thoại tôi nằm trên ghế phụ, màn hình tối.
Nó không nói gì. Đi vào.
Tối đó tôi ăn cơm, tiếng vo vo vẫn chạy, nhưng thêm một tiếng nữa. Tiếng mắc cỡ.
---
Tuần sau, tôi thử khác.
Về tới, tôi vào nhà liền. Không ngồi xe.
Nhưng tôi nói với vợ: anh lên phòng mười phút rồi xuống.
Vợ tôi nhìn. Không hiểu. Nhưng gật.
Tôi lên phòng. Đóng cửa. Ngồi trên giường.
Không làm gì.
Năm phút đầu, đầu vẫn chạy. Nghĩ cái mail chưa trả lời. Nghĩ cái báo cáo ngày mai. Nghĩ con nhỏ hồi nãy có khóc không.
Phút thứ sáu, nó chậm lại.
Phút thứ tám, tôi nghe tiếng con cười dưới nhà.
Phút thứ mười, tôi đứng dậy xuống.
Không có gì thay đổi. Vẫn bài vở. Vẫn chuyện hàng xóm. Vẫn con đòi bế.
Nhưng tiếng vo vo nhỏ hơn.
---
Tôi làm vậy mỗi tối. Mười phút.
Có hôm vợ hỏi: anh lên trên làm gì?
Tôi nói: không làm gì.
Vợ tôi cười. Kiểu cười không hiểu nhưng không hỏi thêm.
Con gái lớn thì hiểu. Nó không gõ cửa nữa. Có hôm nó còn nói với em: ba đang nghỉ, chờ ba xuống.
Tôi không biết nó hiểu từ lúc nào.
---
Có một đêm, tôi nằm nghĩ.
Hồi nhỏ, ba tôi đi làm về hay ngồi ngoài hiên hút thuốc. Mẹ kêu vô ăn cơm, ba nói chờ chút.
Hồi đó tôi nghĩ ba lười. Hoặc ba không thương mình đủ.
Bây giờ tôi hiểu.
Ba không trốn. Ba đang tìm chỗ để tiếng vo vo nó dứt.
Chỉ là ba không biết gọi tên nó là gì.
Tôi cũng không biết gọi tên.
Nhưng tôi biết nó ở đâu.
Nó ở trong mười phút không ai cần gì ở mình.
---
Bình yên.
Tôi không tìm nó ở biển, ở núi, ở chùa.
Tôi tìm nó trên cái giường, trong căn phòng đóng cửa, mười phút trước bữa cơm.
Nó không lớn lao. Không đẹp đẽ.
Nhưng nó đủ.
Đủ để tôi xuống cầu thang, ngồi vào bàn, nhìn mặt vợ con mà thực sự thấy họ.
Không phải thấy qua lớp vo vo.
---
Hôm qua con gái lớn thi xong, về nhà kể.
Nó nói một tràng. Tôi nghe.
Rồi nó dừng lại, nhìn tôi.
Ba hôm nay không lên phòng hả?
Tôi cười. Hôm nay ba không cần.
Nó cười lại.
Tôi không biết mười phút đó có tên gì.
Chỉ biết thiếu nó, tôi không phải là tôi.