Tối qua tao check điện thoại mười mấy lần
Last Night I Checked My Phone Fourteen Times
Tao đếm. Mười bốn lần.
Từ lúc ăn tối đến lúc đi ngủ. Mười bốn lần mở màn hình lên rồi tắt xuống. Không có gì mới. Vẫn không có gì mới. Tắt xuống.
Tao đang chờ nó nhắn.
Nó là người tao đã đi cà phê với ba lần trong hai tuần. Người tao nghĩ là đang có chút gì đó. Người tao hôm qua còn nhắn trước, hỏi nó có khỏe không, rồi ngồi nhìn màn hình chờ ba dấu chấm hiện lên.
Ba dấu chấm không hiện.
Tao để điện thoại úp xuống. Rồi lật lên. Rồi úp xuống lại.
Bạn tao ngồi cạnh hỏi: "Mày sao vậy?"
Tao nói: "Không có gì."
Nhưng có. Tao đang ngồi đây, giữa bữa ăn có người, mà đầu óc ở chỗ khác hoàn toàn. Ở cái điện thoại. Ở cái người chưa nhắn lại.
Tao không biết mình thích nó từ lúc nào. Hay đúng hơn là tao không chắc mình thích nó, hay chỉ đang thích cái cảm giác khi nó nhắn trước.
Có sự khác biệt đó không? Tao nghĩ có.
Lần đầu nó nhắn trước, tao cười một mình trong nhà vệ sinh công ty. Không phải vì nó nói gì hay. Chỉ là nó nhắn. Chủ động. Tao là người được chọn.
Cái cảm giác đó nghiện lắm.
Tao nhớ lại mấy người trước. Cũng vậy. Tao thích nhất cái giai đoạn đầu. Khi chưa rõ ràng. Khi còn đang đoán. Khi mỗi tin nhắn là một tín hiệu cần giải mã.
Rồi khi rõ ràng rồi, khi biết chắc rồi, cái cảm giác đó xẹp xuống.
Tao có phải người như vậy không?
Người thích được chờ đợi hơn là thích người đó?
Tao không dám trả lời thẳng. Nhưng tao nhớ lần cuối tao chủ động với ai đó vì tao thực sự muốn họ tốt, chứ không phải vì tao muốn họ nhắn lại. Tao không nhớ ra.
Mười bốn lần check điện thoại.
Lần thứ mười lăm, nó nhắn. Một câu ngắn. Hỏi tao hôm nay làm gì.
Tao cười. Tim đập nhanh hơn một chút.
Rồi tao gõ trả lời, úp điện thoại xuống, và lần đầu tiên tối đó tao tự hỏi: Mình đang làm gì vậy?
Không phải hỏi nó. Hỏi mình.
Tao đang yêu, hay tao đang cần được yêu?
Hai cái đó trông giống nhau từ bên ngoài. Cùng check điện thoại. Cùng hồi hộp. Cùng cười một mình.
Nhưng bên trong khác nhau hoàn toàn.
Một cái là tao nghĩ đến nó.
Một cái là tao nghĩ đến mình, qua nó.
Tao nằm xuống. Nhìn trần nhà. Điện thoại để im.
Lần này tao không check nữa.
Không phải vì tao không muốn. Mà vì tao đang ngồi với câu hỏi đó một lúc.
寵辱若驚
Sủng nhục nhược kinh
Được yêu hay bị ghét đều khiến ta sợ hãi.
Favor and disgrace are both alarming.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 13
Diễn giải
Interpretation
Epictetus nói được yêu hay bị ghét đều khiến người ta mất bình tĩnh. Không phải vì người kia làm gì. Mà vì mình để người kia quyết định mình cảm thấy thế nào. Mười bốn lần check điện thoại không phải chuyện tình yêu. Đó là chuyện của mình với mình. Mình đang cần cái gì đó từ người kia để cảm thấy ổn. Và khi người kia không cho, mình không ổn. Epictetus không nói điều đó là xấu. Ông chỉ nói đó là thật. Và khi thấy nó thật rồi, mình mới bắt đầu hỏi được câu hỏi tiếp theo.
Epictetus said that being loved or being hated both disturb a person's peace. Not because of what the other person does. But because we let the other person decide how we feel. Fourteen times checking the phone is not a love story. It is a story about yourself. You need something from the other person to feel okay. And when they don't give it, you are not okay. Epictetus does not say this is wrong. He only says it is true. And once you see it clearly, you can start asking the next question.