Tôi sợ chuông điện thoại reo suốt hai mươi năm
I Was Afraid of the Phone Ringing for Twenty Years
Năm tôi hai mươi ba, ba tôi bị tai biến.
Hôm đó tôi đang ngồi ở quán cà phê với mấy đứa bạn. Điện thoại reo. Số mẹ. Tôi bắt máy, nghe tiếng mẹ khóc. Không rõ câu nào. Chỉ nghe được mấy chữ: ba, bệnh viện, nhanh.
Tôi chạy ra xe. Tay run. Nổ máy mà quên mở chân chống. Suýt ngã. Chạy tới bệnh viện thì ba đã nằm trong phòng cấp cứu. Mắt nhắm. Miệng méo một bên. Tay trái không cử động được.
Ba sống. Nhưng từ hôm đó, tôi sợ chuông điện thoại.
Không phải sợ kiểu giật mình. Sợ kiểu khác. Mỗi lần điện thoại reo, tim tôi đập nhanh hơn một nhịp. Tay hơi lạnh. Đầu óc tự động nghĩ: ai bệnh, ai chết, chuyện gì xảy ra.
Rồi tôi bắt máy. Thường là chuyện bình thường. Đồng nghiệp hỏi file. Vợ nhắn mua đồ. Mẹ gọi hỏi cuối tuần có về không.
Tôi thở ra. Bỏ điện thoại xuống. Rồi quên.
Cho đến lần sau nó reo.
Hai mươi năm. Hai mươi năm tôi sống như vậy.
Ba mất năm tôi ba mươi mốt. Lần đó không ai gọi. Tôi đang ở nhà, ngồi cạnh ba. Ba thở chậm dần rồi ngừng. Không chuông điện thoại. Không tiếng khóc trong máy. Tôi ngồi đó, cầm tay ba, nghe im lặng.
Tôi tưởng sau khi ba mất, nỗi sợ sẽ hết.
Không.
Nó chuyển sang dạng khác. Tôi bắt đầu sợ khi mẹ không nghe máy. Gọi hai lần không bắt, tôi lái xe về nhà kiểm tra. Mẹ đang ngủ trưa. Điện thoại để trong phòng khách.
Mẹ cười, nói tôi lo quá. Tôi cũng cười. Nhưng tay vẫn lạnh.
Rồi tôi có con. Nỗi sợ lại đổi hình. Con sốt, tôi không ngủ được. Con đi học, tôi kiểm tra điện thoại liên tục. Con lớn hơn một chút, đi chơi với bạn, tôi ngồi nhà nhìn đồng hồ.
Vợ tôi nói: anh lo quá.
Tôi biết. Tôi biết tôi lo quá. Nhưng biết không có nghĩa là dừng được.
Năm bốn mươi hai, tôi đi khám sức khỏe tổng quát. Bác sĩ nói huyết áp hơi cao. Hỏi tôi có hay căng thẳng không. Tôi nói không. Bác sĩ nhìn tôi, không nói gì.
Tối đó tôi nằm nghĩ. Tôi bốn mươi hai tuổi. Ba bị tai biến năm bốn mươi tám. Còn sáu năm.
Tôi bắt đầu sợ chính mình.
Sợ mình sẽ giống ba. Sợ một ngày vợ con tôi nghe chuông điện thoại reo rồi cũng run tay như tôi hai mươi năm trước. Sợ mình truyền nỗi sợ đó cho con.
Tôi bắt đầu tập thể dục. Ăn ít mặn hơn. Đi bộ mỗi sáng. Không phải vì muốn sống lâu. Mà vì sợ.
Mọi thứ tôi làm, nhìn kỹ lại, đều bắt đầu từ sợ.
Tôi làm việc chăm chỉ vì sợ không đủ tiền lo cho gia đình nếu có chuyện gì. Tôi mua bảo hiểm vì sợ. Tôi kiểm tra cửa hai lần trước khi ngủ vì sợ. Tôi gọi mẹ mỗi ngày vì sợ.
Không phải vì yêu thương. Ý tôi là, có yêu thương. Nhưng cái đẩy tôi nhấc điện thoại lên không phải yêu thương. Là sợ.
Có một buổi chiều, con gái tôi mười hai tuổi, nó ngồi làm bài. Tôi đi ngang, thấy nó cắn bút, mặt lo lắng. Tôi hỏi sao vậy. Nó nói: con sợ thi rớt.
Tôi định nói: không sao đâu, thi rớt thì thi lại.
Nhưng tôi dừng lại. Vì tôi nhận ra, tôi không tin câu đó. Tôi chưa bao giờ tin "không sao đâu." Tôi sống bốn mươi hai năm mà chưa một ngày nào tin rằng mọi thứ sẽ không sao.
Tôi ngồi xuống cạnh con. Không nói gì. Con nhìn tôi. Tôi nhìn con.
Rồi tôi nói: ba cũng sợ.
Con hỏi: ba sợ gì?
Tôi không trả lời được. Vì tôi sợ quá nhiều thứ. Và tôi không biết bắt đầu từ đâu.
Nhưng lần đầu tiên, tôi nói ra được hai chữ đó. Ba cũng sợ.
Tối đó tôi nằm nghĩ. Hai mươi năm. Chuông điện thoại reo bao nhiêu lần. Chín mươi chín lần là chuyện bình thường. Một lần là chuyện xấu. Nhưng tôi sống như thể lần nào cũng là lần đó.
Tôi không biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu cuộc gọi bình thường vì quá sợ cái một phần trăm kia.
Bao nhiêu lần mẹ gọi hỏi thăm mà tôi nghe bằng cái bụng thắt lại thay vì bằng tai.
Bao nhiêu lần vợ gọi nói nhớ mà tôi nghe thành "có chuyện gì không."
Tôi bốn mươi hai tuổi. Tôi vẫn sợ chuông điện thoại reo.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên, tôi nhìn thấy nó.
Nhìn thấy, chưa chắc đã hết sợ. Nhưng ít nhất tôi biết mình đang sợ cái gì.
Hay đúng hơn, tôi biết mình không sợ chuông điện thoại.
Tôi sợ mất.