Tôi sợ mở cửa phòng con gái từ ngày nó đi
I have been afraid to open my daughter's door since she left
Con gái tôi đi du học ngày mười bảy tháng tám.
Tôi nhớ rõ vì hôm đó trời Sài Gòn mưa to. Vợ tôi khóc ở sân bay. Tôi không khóc. Tôi vỗ vai nó, nói cố gắng. Nó gật đầu, kéo vali đi qua cửa an ninh, quay lại vẫy tay một lần rồi mất hút.
Về nhà, tôi đi ngang phòng nó. Cửa khép hờ. Tôi đẩy vào.
Giường còn nguyên cái gối ôm hình con gấu. Bàn học còn mấy cuốn sách nó không mang theo. Cái ly nước trên bàn đã cạn, đáy còn vệt trà. Tôi đứng đó một lúc, rồi đóng cửa lại.
Hôm sau tôi lại đi ngang. Không mở.
Hôm sau nữa cũng vậy.
Rồi một tuần. Hai tuần. Một tháng.
Tôi không mở cửa phòng con gái nữa.
Vợ tôi hỏi sao không vào dọn. Tôi nói để đó, khi nào nó về thì nó dọn. Vợ tôi nhìn tôi, không nói gì. Bà ấy hiểu. Hoặc bà ấy cũng không hiểu, nhưng không hỏi thêm.
Tôi bốn mươi bảy tuổi. Làm kỹ sư xây dựng. Suốt hai mươi năm đi làm, tôi giải quyết vấn đề. Nền móng lún thì gia cố. Tường nứt thì xử lý. Thép thiếu thì đặt thêm. Mọi thứ đều có cách.
Nhưng cánh cửa phòng con gái tôi, tôi không dám mở.
Không phải vì buồn. Buồn thì tôi biết rồi. Buồn là thứ tôi quen. Cha tôi mất năm tôi ba mươi hai, tôi buồn. Thằng bạn thân phá sản bỏ đi biệt xứ, tôi buồn. Buồn thì vài ngày, vài tuần, rồi qua.
Cái này khác.
Tôi sợ.
Mà tôi không biết mình sợ cái gì.
Con gái tôi vẫn gọi video mỗi tuần. Nó khỏe. Nó kể chuyện trường, chuyện bạn, chuyện thời tiết bên đó lạnh. Nó cười. Tôi cũng cười. Tắt máy xong tôi ngồi ở bàn ăn, nhìn cái ghế trống chỗ nó hay ngồi.
Vợ tôi nói ông nhớ con thì nói nhớ, sao cứ im.
Tôi không nhớ con. Nhớ thì đơn giản quá. Nhớ thì gọi điện, nhớ thì nhìn hình, nhớ thì kể cho ai nghe. Nhớ là thứ có tên, có hình, có chỗ đặt.
Cái tôi mang trong người không có tên.
Một đêm, khoảng hai giờ sáng, tôi thức dậy đi uống nước. Đi ngang phòng nó. Dừng lại. Tay đặt lên nắm cửa.
Lạnh.
Tôi đứng đó có lẽ năm phút. Có lẽ mười phút. Rồi bỏ tay ra, đi xuống bếp.
Sáng hôm sau tôi ngồi uống cà phê, tự hỏi mình sợ cái gì.
Sợ phòng trống? Không. Tôi biết phòng trống.
Sợ con không về? Không. Nó sẽ về. Nó nói Tết về.
Sợ con thay đổi? Có thể. Nhưng không hẳn.
Tôi nghĩ mãi. Nghĩ đến chiều. Nghĩ đến tối.
Rồi tôi hiểu.
Tôi sợ mở cửa ra và thấy rằng căn phòng đó không còn là của nó nữa.
Không phải vì ai dọn đi. Không phải vì đồ đạc mất. Mà vì nó đã lớn. Nó đã đi. Cái gối ôm hình con gấu, cái ly trà, mấy cuốn sách, tất cả vẫn còn đó, nhưng người sở hữu chúng thì đã thành một người khác. Con bé mười bảy tuổi hay ôm gấu ngủ không còn nữa. Nó bây giờ là một người lớn ở một thành phố khác, sống một cuộc đời mà tôi không có mặt.
Tôi sợ mở cửa ra và nhìn thấy thời gian.
Không phải thời gian trừu tượng. Mà thời gian cụ thể. Cái gối đã xẹp hơn. Bụi đã phủ lên bàn. Cái ly trà đã khô kiệt. Mọi thứ vẫn y nguyên chỗ cũ, nhưng đã cũ đi, đã xa đi, đã không còn thuộc về ai.
Tôi sợ nhìn thấy bằng chứng rằng mọi thứ đang trôi đi, và tôi không làm được gì.
Suốt hai mươi năm, tôi sửa nhà cho người ta. Nền lún thì gia cố. Tường nứt thì trám. Nhưng cái nứt trong ngực tôi, tôi không biết trám bằng gì.
Không phải vì nó đau. Mà vì tôi không quen.
Tôi không quen sợ.
Đàn ông bốn mươi bảy tuổi, kỹ sư, trụ cột gia đình, không ai dạy sợ. Không ai nói rằng có một ngày mày sẽ đứng trước cánh cửa phòng con gái mình mà không dám mở. Không ai nói rằng nỗi sợ lớn nhất không phải mất mát, mà là nhìn thấy mọi thứ vẫn còn đó nhưng đã khác đi, và mày không thể kéo nó lại.
Vợ tôi cuối cùng cũng vào dọn phòng. Bà ấy thay ga giường, lau bàn, rửa cái ly. Bà ấy mở cửa sổ cho thoáng.
Tôi đi ngang, nhìn vào. Phòng sạch sẽ. Gọn gàng. Trống.
Tôi đứng ở cửa.
Vợ tôi nhìn tôi, nói: "Vào đi."
Tôi bước vào. Ngồi xuống mép giường.
Không có gì xảy ra. Không sụp đổ. Không khóc. Không khoảnh khắc bừng tỉnh nào.
Chỉ là một căn phòng. Sạch. Trống. Có mùi nắng từ cửa sổ.
Tôi ngồi đó một lúc.
Rồi đứng dậy, đi ra.
Tối đó con gái gọi video. Nó kể vừa nấu được món phở. Nó cười, nói không ngon bằng của ba. Tôi cười.
Tắt máy xong tôi đi lên lầu. Đi ngang phòng nó.
Cửa vẫn mở.
Tôi không đóng lại.