Tôi sợ nhất là ngày con tôi phải bỏ việc vì tôi
What I Fear Most Is the Day My Son Has to Quit His Job Because of Me
Tôi sáu mươi bảy tuổi.
Sức khỏe vẫn ổn. Đi bộ được. Nấu cơm được. Tắm rửa một mình được.
Nhưng tôi sợ.
Không phải sợ chết. Chết thì ai rồi cũng chết. Tôi đã đi đám ma đủ nhiều để biết chuyện đó bình thường.
Tôi sợ cái giai đoạn trước khi chết.
Cái giai đoạn mà mình không tự đi vệ sinh được. Không tự ăn được. Nằm một chỗ, nhìn trần nhà, chờ ai đó đến lau người cho mình.
---
Hồi năm ngoái, bà Tám ở xóm trên bị tai biến.
Bà nằm liệt. Con gái bà nghỉ việc về chăm. Con gái bà bốn mươi sáu tuổi, đang làm kế toán cho một công ty ở Bình Dương, lương cũng được.
Nghỉ.
Không phải nghỉ một tuần hay một tháng. Nghỉ luôn.
Ba tháng đầu, con gái bà vẫn cười. Nói với hàng xóm: "Má mình mà, chăm là đúng rồi."
Sáu tháng sau, tôi thấy cô ấy đứng ngoài hàng rào, hút thuốc. Mắt đỏ. Không nói gì.
Một năm sau, cô ấy gầy đi mười ký. Tóc bạc thêm. Chồng cô ấy ở Bình Dương, gọi điện ít dần.
Bà Tám nằm trên giường, mắt mở mà không biết gì. Con gái ngồi dưới bếp, mắt mở mà cũng không biết gì.
Tôi nhìn cảnh đó mà lạnh người.
---
Tôi có hai đứa con.
Thằng lớn bốn mươi mốt, làm ở Sài Gòn. Vợ nó cũng đi làm. Hai đứa nhỏ đang học tiểu học. Tháng nào nó cũng gửi tiền về, gọi điện hỏi thăm.
Con gái ba mươi tám, lấy chồng ở Đà Nẵng. Cũng bận. Cũng gửi tiền. Cũng gọi.
Tụi nó hiếu thảo. Tôi biết.
Nhưng hiếu thảo không có nghĩa là không mệt.
Tôi biết cái mệt đó. Hồi tôi bốn mươi lăm, ba tôi nằm liệt hai năm trước khi mất. Tôi chăm. Tôi không oán. Nhưng tôi mệt. Cái mệt nó không ở trong tay chân. Nó ở trong đầu. Thức dậy mỗi sáng mà biết hôm nay cũng giống hôm qua, giống hôm kia, giống tuần trước, giống tháng trước.
Không có ngày nào khá hơn. Chỉ có giống nhau hoặc tệ hơn.
Tôi không muốn con tôi phải sống cái cảm giác đó.
---
Tháng trước, tôi đi khám tổng quát.
Bác sĩ nói mọi thứ bình thường. Huyết áp hơi cao nhưng uống thuốc đều thì ổn. Xương khớp yếu nhưng tuổi này thì vậy.
Tôi nghe mà không vui.
Không phải vì kết quả xấu. Mà vì tôi biết "bình thường" là tạm thời. Một ngày nào đó, bác sĩ sẽ nói một câu khác. Và từ câu đó trở đi, mọi thứ sẽ khác.
Tôi về nhà, ngồi ở bàn ăn, nhìn cái nhà trống.
Bà nhà tôi mất năm năm trước. Từ đó tôi ở một mình. Tụi nhỏ kêu lên Sài Gòn ở chung. Tôi không chịu. Không phải vì cứng đầu. Mà vì tôi biết ở chung nghĩa là gì. Nghĩa là tụi nó phải thay đổi cuộc sống vì mình. Nghĩa là mình trở thành một phần trong cái lịch trình của tụi nó. Sáng đưa con đi học, trưa nấu cơm cho ba, chiều đón con, tối lo ba uống thuốc.
Tôi không muốn mình là một dòng trong cái danh sách việc phải làm của con.
---
Đêm đó tôi nằm nghĩ.
Tôi không sợ đau. Đau thì chịu được.
Tôi không sợ chết. Chết thì xong.
Tôi sợ cái khoảng giữa. Cái khoảng mà mình còn sống nhưng không còn là mình nữa. Cái khoảng mà mình trở thành gánh nặng mà không ai dám nói là gánh nặng.
Con tôi sẽ nói: "Ba ơi, con lo được."
Nó nói thật. Nhưng "lo được" không có nghĩa là "không mệt".
Tôi biết. Vì tôi đã từng nói câu đó với ba tôi.
---
Tôi bắt đầu để ý mấy chuyện nhỏ.
Hôm trước tôi quên tắt bếp. Nồi canh cạn khô. Cháy đen dưới đáy.
Tuần trước tôi đi ra đầu hẻm mua đồ, đứng giữa đường quên mình định mua gì.
Tháng trước tôi gọi điện cho thằng lớn, gọi nhầm tên con gái.
Mỗi chuyện nhỏ xíu. Ai cũng quên, ai cũng nhầm.
Nhưng ở tuổi tôi, mỗi cái quên là một cái nhắc. Nhắc rằng thời gian không chờ. Nhắc rằng cái ngày tôi sợ, nó có thể đến bất cứ lúc nào.
---
Tôi không nói chuyện này với ai.
Con tôi gọi điện, tôi nói: "Ba khỏe. Ăn ngủ bình thường."
Hàng xóm hỏi, tôi nói: "Vẫn vậy. Già rồi mà còn đi bộ được là mừng."
Không ai biết mỗi tối tôi nằm nghĩ về bà Tám. Về con gái bà Tám. Về ba tôi hồi nằm liệt. Về cái nhìn của ba tôi lúc cuối, mắt mở mà như đang xin lỗi.
Tôi sợ một ngày mắt tôi cũng nhìn như vậy.
---
Sáng nay tôi dậy sớm. Đi bộ một vòng. Mua ổ bánh mì. Pha ly cà phê.
Ngồi trước hiên nhà, nhìn mấy đứa nhỏ trong xóm đi học.
Tôi vẫn sợ.
Nhưng hôm nay tôi vẫn tự pha được cà phê.
Vậy là hôm nay chưa phải ngày đó.
Chưa phải.