Tôi sợ tiếng chuông điện thoại từ năm bốn mươi ba
I Have Been Afraid of the Phone Ringing Since I Was Forty-Three
Năm bốn mươi ba tuổi, tôi bắt đầu sợ tiếng chuông điện thoại.
Không phải sợ kiểu giật mình. Mà sợ kiểu bụng thắt lại, tay chần chừ trên màn hình, đầu chạy qua ba bốn kịch bản xấu nhất trước khi nhấc máy.
Chuyện bắt đầu từ một cuộc gọi lúc mười giờ đêm.
Mẹ tôi ngã cầu thang. Em gái gọi, giọng run. Tôi lái xe ba tiếng đồng hồ trong đêm, tay bám vô lăng mà đầu thì nghĩ đủ thứ. Nghĩ mẹ nằm đó. Nghĩ mình đến không kịp. Nghĩ câu cuối mình nói với mẹ hôm trước là gì mà không nhớ nổi.
Mẹ không sao. Gãy tay, nằm viện hai tuần rồi về.
Nhưng tôi thì không về được.
Từ đêm đó, mỗi lần điện thoại reo sau chín giờ tối, tôi đều dừng lại. Nhìn màn hình. Tim đập. Không phải đập nhanh kiểu hồi hộp. Mà đập kiểu chờ đợi một cái gì đó sụp xuống.
Vợ tôi nhận ra trước. Bả hỏi sao anh không bao giờ bắt máy liền nữa. Tôi nói bận. Nói đang rửa tay. Nói không nghe thấy. Nói đủ thứ lý do, trừ sự thật.
Sự thật là tôi sợ.
Sợ một cuộc gọi nữa sẽ mang tin xấu. Sợ giọng ai đó bên kia sẽ run. Sợ phải lái xe trong đêm thêm một lần nữa mà lần này thì không kịp.
---
Hồi ba mươi, tôi không sợ gì cả.
Nói vậy hơi quá, nhưng gần đúng. Hồi đó tôi tin rằng mọi thứ xấu xảy ra với người khác. Tai nạn là chuyện trên báo. Bệnh nặng là chuyện của người già. Mất mát là chuyện trong phim.
Tôi sống như thể mình được miễn trừ.
Rồi bốn mươi tuổi, đồng nghiệp cùng phòng đột quỵ giữa buổi họp. Anh ấy bằng tuổi tôi. Cùng uống cà phê sáng hôm đó. Anh ấy còn kể chuyện con gái vừa vô lớp một, mua cho nó cái cặp hình con mèo.
Buổi chiều anh ấy nằm trong phòng cấp cứu. Tuần sau tôi đi đám tang.
Cái cặp hình con mèo. Tôi nhớ chi tiết đó rõ hơn cả khuôn mặt anh ấy.
---
Sau đám tang, tôi bắt đầu để ý cơ thể mình.
Đau đầu một chút là nghĩ đủ thứ. Tức ngực khi leo cầu thang là muốn đi khám. Tim đập lỡ một nhịp là nằm im cả đêm, tay để lên ngực, đếm.
Tôi đi khám tổng quát ba lần trong sáu tháng. Bác sĩ nói khỏe. Tôi không tin. Không phải không tin bác sĩ. Mà không tin rằng "khỏe" có nghĩa là "an toàn".
Tôi bắt đầu hiểu rằng sợ không cần lý do cụ thể. Nó chỉ cần một lần thấy. Một lần biết rằng chuyện xấu có thể xảy ra thật. Thế là đủ.
---
Cái sợ này nó không ồn.
Nó không làm tôi la hét hay khóc. Nó chỉ làm tôi chậm lại. Chậm bắt máy. Chậm mở tin nhắn. Chậm về nhà vì sợ về đến nơi thì có chuyện gì đó đã xảy ra trong lúc mình đi.
Nghe vô lý. Tôi biết.
Nhưng nỗi sợ không cần hợp lý. Nó chỉ cần có mặt.
Có lần con trai gọi điện. Nó mới hai mươi, đi học xa. Gọi lúc mười một giờ đêm. Tôi nhìn màn hình, tim thắt lại. Nhấc máy, tay hơi run.
"Ba ơi, con quên hỏi. Sinh nhật mẹ mua gì?"
Chỉ vậy thôi.
Tôi ngồi trên giường, thở ra. Vợ hỏi ai gọi. Tôi nói thằng Bảo. Bả hỏi chuyện gì. Tôi nói không có gì.
Không có gì.
Mà tôi vừa trải qua ba mươi giây tưởng như cả đời.
---
Tôi kể chuyện này cho thằng bạn thân. Nó lớn hơn tôi hai tuổi.
Nó nghe xong, im một lúc rồi nói: "Tao cũng vậy."
Tôi nhìn nó. Nó nhìn tôi.
"Từ hồi bà già tao mất," nó nói. "Mỗi lần điện thoại reo tao đều nghĩ đến ông già. Ổng tám mươi rồi. Mỗi cuộc gọi tao đều nghĩ lần này là lần đó."
Nó uống ngụm bia. "Mà biết sao không. Ổng khỏe re. Ổng còn đi bộ mỗi sáng. Ổng không sao cả. Tao mới là người có vấn đề."
Chúng tôi cười. Cười kiểu hai thằng đàn ông trung niên ngồi với nhau, biết mình sợ, biết nỗi sợ đó vô lý, mà không làm gì được.
---
Tôi không tìm cách hết sợ.
Hồi đầu có. Tôi đọc sách, nghe podcast, thử thiền. Có người nói đối diện với nỗi sợ. Có người nói chấp nhận. Có người nói phân tích cho nó ra lý trí.
Tôi thử hết. Không cái nào sai. Nhưng cũng không cái nào làm tiếng chuông điện thoại bớt nặng.
Rồi tôi nhận ra một chuyện.
Tôi không sợ tiếng chuông. Tôi sợ mất.
Sợ mất mẹ. Sợ mất vợ. Sợ mất con. Sợ mất cái cuộc sống đang có mà hồi trẻ tôi tưởng là bình thường.
Hồi trẻ tôi không sợ vì tôi chưa có gì để mất. Bây giờ tôi có. Nên tôi sợ.
Nỗi sợ này không phải bệnh. Nó là cái giá của việc thương ai đó thật nhiều.
---
Tối qua điện thoại reo lúc mười giờ.
Tôi nhìn màn hình. Em gái gọi.
Tim vẫn đập nhanh. Tay vẫn chần chừ.
Tôi nhấc máy.
"Anh ơi, cho em hỏi công thức kho cá của mẹ. Em quên mất."
Tôi đọc công thức. Cúp máy. Nằm xuống.
Vợ hỏi ai gọi. Tôi nói em Hương.
Bả nói ngủ đi.
Tôi nằm im. Nhìn trần nhà.
Tiếng chuông đã tắt. Nhưng cái gì đó trong ngực vẫn còn rung.