Tôi tắt điện thoại ba ngày rồi không ai tìm
I Turned Off My Phone for Three Days and Nobody Came Looking
Tôi bốn mươi sáu tuổi.
Chuyện bắt đầu từ một cái lỗi nhỏ. Tôi quên sạc điện thoại trước khi đi ngủ. Sáng dậy, màn hình đen. Tôi cắm sạc, rồi đi pha cà phê.
Bình thường tôi sẽ đứng chờ nó lên nguồn. Kiểm tra tin nhắn. Đọc email công ty. Lướt mấy cái group chat. Xem ai nói gì. Xem có gì cần phản hồi không.
Nhưng sáng đó tôi không chờ.
Tôi ngồi uống cà phê. Nhìn ra cái ban công nhỏ. Có mấy chậu cây vợ tôi trồng từ hồi dọn vào. Tôi sống ở đây bảy năm rồi mà chưa bao giờ nhìn kỹ mấy cái cây đó. Có một chậu bạc hà. Lá nó xanh đậm, mọc tràn ra ngoài. Tôi ngắt một lá, vò trong tay, ngửi.
Thơm.
Tôi ngồi đó mười lăm phút. Không nghĩ gì. Cà phê nguội. Tôi uống hết.
Rồi tôi đi tắm. Đi làm. Quên luôn cái điện thoại.
Đến trưa tôi mới nhớ. Nghĩ bụng, thôi chiều về mở cũng được. Không ai chết đâu.
Chiều về, tôi nhìn cái điện thoại nằm trên bàn. Đã đầy pin. Tôi cầm lên, rồi đặt xuống.
Không phải tôi cố tình thử nghiệm gì. Không phải tôi đọc được bài viết nào về digital detox rồi bắt chước. Tôi chỉ đơn giản là không muốn mở.
Ngày đầu tiên không có gì xảy ra.
Tối đó tôi ăn cơm với vợ. Bình thường tôi hay để điện thoại cạnh chén. Thỉnh thoảng liếc. Vợ tôi quen rồi, không nói gì. Nhưng tối đó không có điện thoại trên bàn. Vợ tôi kể chuyện con bé lớn ở trường bị cô giáo nhắc vì hay nói chuyện trong lớp. Tôi nghe. Nghe thật sự. Không phải vừa nghe vừa nghĩ đến cái email chưa trả lời.
Vợ tôi kể xong, nhìn tôi, hỏi: "Anh ổn không?"
Tôi nói ổn. Vợ tôi nhìn tôi thêm vài giây rồi cười. Cái cười hơi lạ. Như kiểu lâu rồi mới thấy tôi ngồi yên.
Ngày thứ hai, tôi bắt đầu thấy hơi bứt rứt.
Không phải vì nhớ điện thoại. Mà vì tôi không biết làm gì với cái yên lặng.
Tôi ngồi ở bàn làm việc, xong sớm, còn hai mươi phút trước cuộc họp. Bình thường tôi sẽ lướt điện thoại. Đọc tin. Xem mấy cái video ngắn. Giết thời gian. Nhưng hôm đó tôi ngồi không.
Và cái "ngồi không" nó khó hơn tôi tưởng.
Đầu tôi bắt đầu chạy. Nghĩ đến khoản vay. Nghĩ đến con bé nhỏ năm sau vào lớp một, trường nào tốt. Nghĩ đến ba tôi ở quê, dạo này hay ho. Nghĩ đến cái dự án đang bị delay. Nghĩ đến chuyện tháng trước vợ chồng cãi nhau vì tiền học thêm cho con.
Tất cả ùa vào. Không có màn hình nào để che.
Tôi hiểu rồi. Bao nhiêu năm nay tôi không phải đang dùng điện thoại. Tôi đang trốn.
Trốn cái gì? Trốn cái đầu của chính mình.
Ngày thứ ba, tôi đi bộ.
Không phải đi tập thể dục. Chỉ là đi. Từ nhà ra con hẻm, rẽ trái, đi dọc đường Nguyễn Trọng Tuyển. Buổi sáng sớm, quán cà phê chưa đông. Có ông già ngồi đọc báo giấy. Có bà bán xôi đang xới xôi cho khách. Có con chó nằm dưới gốc cây, mắt lim dim.
Tôi đi chậm. Không đeo tai nghe. Không nghe podcast. Không nghe nhạc.
Chỉ nghe.
Tiếng xe máy. Tiếng chim. Tiếng ai đó gọi "em ơi cho ly đen đá". Tiếng chổi quét lá.
Tôi đi được hai mươi phút thì dừng lại ở một cái ghế đá trong công viên nhỏ. Ngồi xuống.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy yên.
Không phải yên vì mọi thứ ổn. Khoản vay vẫn còn. Con vẫn cần đóng học. Ba vẫn hay ho. Dự án vẫn delay.
Nhưng tôi yên.
Không phải cái yên của người giải quyết xong mọi thứ. Mà là cái yên của người ngừng chạy trốn. Ngồi xuống. Nhìn thấy mọi thứ đang là như nó đang là.
Chiều ngày thứ ba, tôi mở điện thoại.
Ba mươi bảy tin nhắn. Mười hai cuộc gọi nhỡ. Bốn email đánh dấu quan trọng.
Tôi đọc lướt. Không có gì khẩn cấp thật sự. Mấy cái group chat công ty bàn qua bàn lại chuyện đã có kết luận. Mấy tin nhắn hỏi thăm, tôi trả lời ngắn. Mấy cuộc gọi nhỡ từ đồng nghiệp, tôi gọi lại, nói tôi bận.
Không ai hỏi tôi biến đi đâu.
Không ai tìm.
Tôi nghĩ mình sẽ buồn vì điều đó. Nhưng không. Tôi thấy nhẹ.
Hóa ra bao nhiêu năm nay tôi sống như thể cả thế giới đang cần mình. Phải phản hồi ngay. Phải có mặt. Phải biết mọi chuyện. Phải kiểm soát.
Ba ngày tôi biến mất, thế giới vẫn quay.
Và tôi vẫn ở đây. Nguyên vẹn. Thậm chí còn nguyên vẹn hơn trước.
Vợ tôi hỏi: "Anh tính bỏ điện thoại luôn hả?"
Tôi cười. Nói không. Nói chỉ là mấy ngày thôi.
Nhưng từ đó, mỗi sáng tôi dậy, pha cà phê xong, tôi ngồi mười lăm phút. Không mở điện thoại. Không mở gì hết.
Chỉ ngồi.
Nhìn mấy chậu cây trên ban công.
Ngửi mùi bạc hà.
Và thấy yên.