Tôi về quê, không làm gì cả, suốt bảy ngày
I Went Home and Did Nothing for Seven Days
Tôi năm mươi bốn tuổi.
Bốn mươi năm sống ở Sài Gòn. Từ hồi mười bốn theo ông anh lên học nghề, chưa bao giờ về quê quá ba ngày.
Ba ngày. Đó là giới hạn. Ngày đầu thì vui. Ngày hai thì bồn chồn. Ngày ba thì bắt đầu nghĩ đến đống việc, đống hẹn, đống chuyện chưa xong.
Năm ngoái tôi bị huyết áp cao. Bác sĩ bảo nghỉ ngơi. Tôi gật đầu rồi về nhà mở laptop.
Đầu năm nay vợ tôi nói một câu. Bà ấy không nói nhiều, bà ấy chỉ nói: "Ông à, ông có nhớ lần cuối ông ngồi yên là khi nào không?"
Tôi không trả lời được.
Thật sự không trả lời được.
Tôi thử nghĩ. Lần cuối tôi ngồi yên. Không cầm điện thoại. Không nghĩ chuyện tiền nong. Không lo con cái. Không tính toán. Chỉ ngồi.
Không nhớ.
Vợ tôi đặt vé xe về quê cho hai đứa. Tôi định từ chối nhưng nhìn mặt bà ấy thì thôi. Bốn mươi năm chung sống, tôi biết khi nào nên im.
---
Xe chạy sáu tiếng.
Sáu tiếng đó tôi cầm điện thoại suốt. Đọc tin. Lướt mạng. Trả lời tin nhắn. Kiểm tra tài khoản ngân hàng. Đọc lại tin cũ. Lướt tiếp.
Vợ tôi ngồi cạnh, nhắm mắt ngủ. Bà ấy ngủ được ở mọi nơi. Tôi thì không. Đầu tôi lúc nào cũng chạy.
Về đến nhà lúc xế chiều. Nhà cũ. Mái tôn. Sân trước có cây xoài tôi trồng hồi nhỏ, giờ nó to lắm rồi. Gốc xù xì, cành vươn qua mái nhà hàng xóm.
Mẹ tôi mất mấy năm rồi. Nhà bây giờ thằng em giữ. Nó đi làm rẫy cả ngày, tối mới về.
Vợ tôi dọn phòng. Tôi đứng ngoài sân.
Đứng thôi. Không làm gì.
Gió thổi. Lá xoài rơi. Mấy con gà đi qua đi lại.
Tôi đứng đó chắc mười phút. Rồi bắt đầu bồn chồn. Tay tôi tự động rờ túi quần tìm điện thoại.
Rút ra. Mở lên. Không có sóng.
Không có sóng.
Vùng này wifi nhà em tôi cũng chập chờn. Mạng 4G thì lúc có lúc không.
Tôi đứng đó, cầm cái điện thoại không có sóng, thấy mình giống thằng nghiện bị cắt thuốc.
---
Ngày đầu tiên tôi không biết làm gì.
Thật sự không biết.
Tôi đi ra đi vào. Ngồi xuống đứng lên. Lấy cái chổi quét sân rồi quét xong không biết làm gì tiếp.
Vợ tôi nấu cơm. Tôi phụ nhặt rau. Nhặt xong lại ngồi.
Buổi tối ăn cơm với thằng em. Nó hỏi anh ở mấy ngày. Tôi nói bảy ngày. Nó cười, nói anh ở được hai ngày là giỏi.
Tôi cũng nghĩ vậy.
---
Ngày thứ hai vẫn bồn chồn.
Tôi dậy sớm. Năm giờ. Thói quen cũ. Ở Sài Gòn năm giờ là mở điện thoại đọc tin, kiểm tra email, lên danh sách việc trong đầu.
Ở đây năm giờ là tiếng gà gáy. Sương mù. Im.
Tôi ra sân ngồi. Cái ghế nhựa cũ. Ngồi đó nhìn sương.
Đầu tôi vẫn chạy. Nghĩ đến cái hợp đồng tháng sau. Nghĩ đến con gái đang ở trọ ngoài Hà Nội. Nghĩ đến tiền bảo hiểm. Nghĩ đến cái vòi nước ở nhà bị rỉ chưa sửa.
Nghĩ. Nghĩ. Nghĩ.
Rồi tôi nhận ra một chuyện. Tôi nghĩ suốt mấy chục năm nay. Không phải nghĩ để giải quyết. Mà nghĩ vì không biết cách dừng.
---
Ngày thứ ba tôi bắt đầu chậm lại.
Không phải tự nhiên. Mà vì hết thứ để làm.
Tôi đã quét sân. Đã nhặt rau. Đã đi bộ ra con đường đất đầu xóm rồi đi về. Đã uống trà. Đã ngồi.
Hết rồi.
Và khi hết thứ để làm, cái đầu nó từ từ chậm lại.
Buổi chiều tôi ngồi dưới gốc xoài. Có cái võng. Tôi nằm lên. Gió đung đưa. Lá xào xạc.
Tôi nhắm mắt.
Không ngủ. Nhưng cũng không nghĩ gì.
Lần đầu tiên sau rất lâu, đầu tôi trống.
Trống. Không phải trống rỗng kiểu buồn. Trống kiểu nhẹ. Như cái ly đổ hết nước ra, chỉ còn cái ly.
---
Ngày thứ tư tôi ngồi nhìn mưa.
Mưa ở quê khác mưa Sài Gòn. Mưa Sài Gòn là kẹt xe, ngập nước, chạy deadline. Mưa ở đây chỉ là mưa.
Nó rơi xuống mái tôn. Lộp bộp. Đều đều.
Tôi ngồi ở hiên, uống trà, nhìn mưa rơi.
Vợ tôi ngồi cạnh, đan cái gì đó. Không ai nói gì.
Im lặng mà không khó chịu.
Tôi chợt nhớ hồi mới cưới, hai đứa cũng hay ngồi im như vậy. Rồi đâu mất. Mấy chục năm sau, lúc nào cũng có chuyện phải bàn, phải lo, phải tính.
Hôm đó ngồi im lại, tôi thấy nhẹ.
---
Ngày thứ năm tôi đi bộ ra đồng.
Không có mục đích. Chỉ đi.
Đường đất, hai bên là ruộng. Lúa đang xanh. Gió thổi, lúa nghiêng.
Tôi đi chậm. Chân đất. Đất mát.
Có ông già đi ngược chiều. Không quen. Nhưng ông gật đầu chào. Tôi gật lại.
Chỉ vậy thôi.
Mà tôi thấy vui. Cái vui nhẹ hều. Không phải vui vì được gì. Vui vì không cần gì.
---
Ngày thứ sáu tôi bắt đầu sợ.
Sợ vì ngày mai phải về.
Sợ vì tôi biết về Sài Gòn là cái đầu lại chạy. Điện thoại lại kêu. Email lại đầy. Cuộc sống lại quay.
Tôi nằm võng, nhìn lên tán xoài, nghĩ: mình đã sống năm mươi bốn năm mà bảy ngày yên tĩnh phải đi tìm ở nơi khác.
Bình yên không có ở nhà mình. Phải bắt xe sáu tiếng mới thấy.
Hay là nó có ở đó mà mình không bao giờ ngồi xuống đủ lâu để thấy?
---
Ngày thứ bảy. Ngày về.
Vợ tôi xếp đồ. Tôi ra sân đứng lần cuối.
Gió thổi. Lá rơi. Gà đi qua.
Giống hệt ngày đầu.
Nhưng tôi khác.
Tôi không rờ túi quần tìm điện thoại.
Tôi chỉ đứng đó. Hít vào. Thở ra.
Thằng em tôi chở ra bến xe. Nó nói lần sau anh về ở lâu hơn nghen. Tôi nói ừ.
Xe chạy. Sáu tiếng.
Lần này tôi không cầm điện thoại.
Tôi nhìn ra cửa kính. Ruộng chạy qua. Cây chạy qua. Trời chạy qua.
Vợ tôi lại ngủ.
Tôi không ngủ. Nhưng lần đầu tiên trên xe, tôi thấy yên.