Tôi xây nhà mới nhưng cứ nằm mơ thấy nhà cũ
I Built a New House but Keep Dreaming of the Old One
Tôi bốn mươi bốn tuổi.
Nhà mới ba tầng. Sơn trắng. Cổng inox. Sân trước trồng cây bàng lá nhỏ vì vợ thích. Phòng ngủ có máy lạnh, nệm cao su, rèm cản sáng. Đầy đủ.
Vậy mà cứ đêm, tôi nằm mơ thấy căn nhà cũ.
Cái nhà cấp bốn ở Bình Dương. Mái tôn. Nền xi măng. Cửa sổ bằng gỗ, đóng bằng cái móc sắt uốn cong. Nhà đó ba má tôi ở từ trước khi tôi sinh ra.
Trong giấc mơ, tôi luôn đứng ở cái sân trước. Sân nhỏ, chỉ đủ để cái bàn nhựa và mấy cái ghế. Ba tôi ngồi đó, uống trà. Không nói gì. Má tôi ở trong bếp, nghe tiếng xoong chảo va nhau.
Tôi tỉnh dậy. Nằm trong phòng máy lạnh mười tám độ. Vợ ngủ bên cạnh. Con gái ngủ phòng kế. Đầy đủ.
Nhưng có cái gì đó thiếu.
---
Ba tôi là thợ hồ. Cả đời ông xây nhà cho người ta. Nhà ông thì không bao giờ xây lại.
Má tôi bán xôi. Sáng ba giờ dậy nấu, năm giờ ra đầu hẻm bán. Bảy giờ về, dọn dẹp, rồi đi giặt đồ thuê cho mấy nhà trong xóm.
Hồi nhỏ tôi ghét cái nhà đó. Mưa dột. Nóng. Nhà vệ sinh ở ngoài, tối phải cầm đèn pin đi. Tôi ghét mùi vôi vữa trên quần áo ba. Ghét mùi nếp trên tay má.
Tôi học giỏi. Không phải vì thích học. Mà vì muốn đi.
Đi khỏi cái nhà đó. Khỏi cái hẻm đó. Khỏi cái mùi đó.
---
Mười tám tuổi, tôi lên Sài Gòn. Ba đưa ra bến xe. Ông đưa tôi cái bọc ni lông, trong có ba triệu. Tôi biết đó là tiền ông để dành mấy tháng.
Ông nói: "Thiếu thì gọi."
Tôi gật. Lên xe. Không ngoái lại.
Suốt bốn năm đại học, tôi gọi về nhà đúng hai lần một tháng. Mỗi lần năm phút. Hỏi ba má khỏe không. Khỏe. Rồi cúp.
Tôi bận. Bận thật. Đi học, đi làm thêm, đi thực tập. Nhưng nghĩ lại, tôi cũng không biết mình bận đến mức không thể gọi lâu hơn năm phút, hay là tôi chọn không gọi lâu hơn.
---
Ra trường, tôi đi làm. Lương đầu tiên năm triệu. Tôi gửi về hai triệu. Ba gọi lên nói đừng gửi, để dành mà xài. Tôi nói con gửi được. Ông im.
Năm năm sau, tôi lương hai mươi triệu. Gửi về năm triệu. Mua cho má cái tủ lạnh. Mua cho ba cái điện thoại có màn hình to để ông coi YouTube.
Tôi nghĩ vậy là đủ.
Mỗi năm về hai lần. Tết và giỗ ông nội. Về thì ngồi ăn cơm, nói chuyện công việc, rồi đi.
Ba vẫn ngồi cái ghế nhựa ngoài sân. Má vẫn dậy ba giờ sáng, dù tôi nói nghỉ bán đi, con lo được. Bà nói bán quen rồi, nghỉ buồn.
---
Năm tôi ba mươi tám, ba bị tai biến.
Tôi chạy về. Ông nằm trên giường bệnh viện quận, mắt nhắm, tay trái không cử động được. Má ngồi cạnh, mắt khô, không khóc. Bà nói: "Ba mày ngã lúc sáng. Đang uống trà ngoài sân."
Cái sân đó. Cái ghế nhựa đó.
Tôi đứng nhìn ba. Ông già hơn tôi nhớ rất nhiều. Tóc bạc hết. Da nhăn. Tay phải, bàn tay xây nhà cho cả xóm, bây giờ run run trên mép giường.
Tôi muốn nói gì đó. Nhưng không biết nói gì.
Suốt hai mươi năm, tôi gửi tiền, mua đồ, gọi điện năm phút. Tôi nghĩ vậy là đủ. Tôi nghĩ tôi đang báo hiếu.
Nhưng đứng trong cái phòng bệnh viện quận, nhìn ba nằm đó, tôi chợt hiểu. Tôi không thiếu tiền gửi về. Tôi thiếu những buổi chiều ngồi im cạnh ông ngoài cái sân đó. Không cần nói gì. Chỉ ngồi.
---
Ba hồi phục được bảy phần. Đi lại được nhưng chậm. Tay trái yếu.
Tôi đón ba má lên ở cùng. Nhà mới ba tầng, phòng rộng, có thang máy nhỏ tôi lắp riêng cho ông.
Ba ở được ba tháng. Rồi một hôm ông nói: "Cho ba về."
Tôi hỏi sao về, ở đây có gì không tốt.
Ông lắc đầu. "Tốt hết. Nhưng không phải nhà ba."
Má cũng nói: "Ở đây buồn. Không ai quen."
Tôi nhìn cái nhà ba tầng tôi xây. Sơn trắng. Cổng inox. Đầy đủ hết.
Nhưng ba má tôi muốn về cái nhà mái tôn, nền xi măng, cửa sổ đóng bằng móc sắt.
Vì ở đó có cái sân. Có mấy cái ghế nhựa. Có bà Tư hàng xóm chiều chiều qua nói chuyện. Có tiếng xe máy đầu hẻm. Có mùi nếp.
---
Tôi chở ba má về.
Trên xe, ba ngồi ghế sau, nhìn ra cửa kính. Không nói gì.
Má nói: "Con xây nhà đẹp lắm. Ba mày cũng nói đẹp. Nhưng già rồi, ở đâu quen thì ở đó thôi."
Tôi gật.
Tôi hiểu rồi. Hai mươi năm tôi xây. Xây sự nghiệp. Xây nhà. Xây cuộc sống mới. Tôi xây tất cả để chứng minh mình đã đi xa khỏi cái nhà cấp bốn đó.
Nhưng ba má tôi không cần tôi đi xa. Họ chỉ cần tôi ngồi gần.
---
Bây giờ, mỗi chiều thứ Bảy, tôi chạy xe về Bình Dương.
Không mang gì. Không mua gì.
Tôi ngồi cái ghế nhựa ngoài sân. Ba ngồi cạnh. Uống trà. Không nói gì.
Má ở trong bếp, nghe tiếng xoong chảo va nhau.
Cái quạt trần cũ quay chậm.
Tôi bốn mươi bốn tuổi. Mất hai mươi năm để hiểu rằng đi xa không khó. Khó là biết đường về.
Và khó hơn nữa là về kịp.