Tôi xây xong căn nhà rồi đứng trong phòng khách không biết ngồi đâu
I Finished Building the House Then Stood in the Living Room Not Knowing Where to Sit
Tôi bốn mươi sáu tuổi.
Căn nhà ba tầng, mặt tiền bảy mét, khu dân cư có bảo vệ.
Tôi xây nó mất hai năm. Từ lúc đổ móng đến lúc sơn xong lớp cuối cùng, tôi ra công trình mỗi ngày. Kiểm tra từng viên gạch. Cãi nhau với thầu về cái cầu thang xoay hay thẳng. Chọn gạch bông hay gạch men. Đèn vàng hay đèn trắng.
Tôi nhớ rõ ngày nhận nhà. Thợ dọn xong, lau sạch bụi, bàn giao chìa khóa.
Tôi mở cửa. Bước vào.
Phòng khách rộng bốn mươi mét vuông. Bộ sofa da mới tinh. Tivi bảy mươi lăm inch. Tranh treo tường mua ở gallery.
Tôi đứng đó.
Không biết ngồi đâu.
Không phải vì thiếu ghế. Mà vì tôi không biết mình muốn ngồi ở đâu trong căn nhà mình xây.
---
Hồi ba mươi tuổi, tôi biết rõ mình muốn gì.
Muốn có nhà. Muốn có xe. Muốn vợ con đầy đủ. Muốn bố mẹ nở mặt.
Tôi làm. Làm dữ lắm. Sáng bảy giờ đến công ty, tối chín giờ về. Thứ bảy vẫn mở laptop. Chủ nhật họp online với đối tác.
Vợ nói: "Anh làm gì mà như bị ma đuổi."
Tôi cười. Nói: "Anh đang xây tương lai cho mình."
Câu đó tôi nói thiệt. Lúc đó tôi tin thiệt.
---
Ba mươi lăm tuổi, tôi mua được căn hộ đầu tiên. Bảy mươi mét vuông, tầng mười hai.
Vợ mừng. Con gái nhỏ chạy khắp nhà. Bố tôi gọi điện nói: "Giỏi."
Một chữ thôi. Nhưng tôi nghe mà ấm cả ngực.
Tôi nghĩ, vậy là đúng rồi. Mình đang đi đúng đường.
Bốn mươi tuổi, tôi bán căn hộ, mua đất, bắt đầu xây nhà. Nhà thiệt. Không phải căn hộ mượn tạm của ngân hàng.
Tôi vẽ bản thiết kế với kiến trúc sư. Phòng cho con gái lớn, phòng cho con trai nhỏ, phòng cho bố mẹ lên chơi, phòng làm việc riêng.
Mỗi phòng tôi đều tính kỹ. Ai ở đâu. Cửa sổ hướng nào. Ánh sáng vào lúc mấy giờ.
Tôi tính hết.
Trừ một thứ.
Tôi quên tính xem mình sẽ làm gì trong căn nhà đó.
---
Ngày dọn vào, cả nhà vui.
Con gái lớn mười bốn tuổi, vào phòng, đóng cửa, cắm tai nghe. Con trai chín tuổi chạy lên sân thượng rồi chạy xuống, la hét một hồi rồi cũng vào phòng.
Vợ sắp xếp bếp. Xong thì lên phòng ngủ.
Tám giờ tối. Nhà mới. Im.
Tôi ngồi ở sofa. Bật tivi. Lướt qua mấy kênh. Tắt.
Lấy điện thoại. Lướt. Không có gì cần đọc.
Đi ra ban công. Nhìn xuống đường. Mấy người đi bộ. Xe chạy qua.
Tôi quay vào. Ngồi lại.
Rồi tôi nhận ra một chuyện.
Suốt mười sáu năm qua, tôi bận đến mức không bao giờ phải đối mặt với câu hỏi: ngồi yên thì làm gì?
Tôi luôn có việc. Luôn có mục tiêu. Luôn có cái gì đó phía trước để chạy tới.
Mua nhà. Xong. Xây nhà. Xong. Con cái đi học trường tốt. Xong. Bố mẹ không phải lo. Xong.
Xong hết.
Rồi sao?
---
Tôi bắt đầu tìm việc mới để làm.
Không phải vì cần tiền. Mà vì cần bận.
Tôi mở thêm một cái quán cà phê nhỏ. Không phải vì thích cà phê. Mà vì nó cho tôi lý do ra khỏi nhà mỗi sáng.
Tôi đăng ký học đánh golf. Không phải vì thích golf. Mà vì mấy anh bạn rủ, đi cho có chỗ nói chuyện.
Tôi mua sách về đọc. Sách phát triển bản thân, sách kinh doanh, sách triết học. Đọc được vài trang thì gập lại. Không phải vì khó hiểu. Mà vì đọc xong tôi không biết để làm gì.
Vợ thấy tôi lạ. Hỏi: "Anh sao vậy?"
Tôi nói: "Không sao."
Mà thiệt. Không sao. Không sao hết. Đó mới là vấn đề.
Không buồn. Không vui. Không giận. Không sợ.
Chỉ trống.
---
Một bữa, tôi ngồi ở quán cà phê của mình. Quán vắng. Nhân viên lau bàn.
Ông già bán vé số đi ngang. Dừng lại trước cửa. Nhìn vào.
Tôi gọi: "Vô uống nước đi chú."
Ổng vào. Ngồi. Tôi kêu cho ổng ly cà phê sữa.
Ổng uống. Không nói gì.
Tôi cũng không nói gì.
Được một lúc, ổng nhìn quanh quán rồi nói: "Quán anh đẹp."
Tôi nói: "Cảm ơn chú."
Ổng nói: "Mà anh ngồi đây hoài hả?"
Tôi nói: "Ừ. Quán mình mà."
Ổng gật đầu. Uống hết ly cà phê. Đứng dậy.
Trước khi đi, ổng nói một câu.
"Tui bán vé số hai mươi mấy năm. Ngày nào cũng đi. Không phải vì thích. Mà vì dừng lại thì không biết đi đâu."
Ổng cười. Rồi đi.
Tôi ngồi lại.
Câu đó, tôi nghe mà giật mình.
Vì tôi với ổng, khác nhau mọi thứ. Nhà cửa, tiền bạc, bằng cấp.
Nhưng giống nhau đúng một chỗ.
Dừng lại thì không biết đi đâu.
---
Tối đó tôi về nhà. Vợ con ngủ hết.
Tôi xuống phòng khách. Ngồi ở sofa.
Căn phòng bốn mươi mét vuông. Đèn tắt. Chỉ có ánh đèn đường hắt qua cửa kính.
Tôi ngồi đó.
Không bật tivi. Không lấy điện thoại.
Chỉ ngồi.
Và lần đầu tiên trong đời, tôi hỏi mình một câu mà trước giờ tôi chưa bao giờ hỏi.
Không phải "mình muốn gì."
Không phải "mình thiếu gì."
Mà là: "Nếu bỏ hết những thứ mình đã xây, mình còn lại cái gì?"
Tôi không có câu trả lời.
Có thể cả đời tôi cũng không có.
Nhưng đêm đó, lần đầu tiên, tôi ngồi yên được mà không cần tìm việc gì để làm.