Tôi xóa dòng chữ ký email lúc nửa đêm
I Deleted My Email Signature at Midnight
Tôi có một dòng chữ ký email dài bảy dòng.
Họ tên. Chức danh. Tên công ty. Số điện thoại. Hai cái chứng chỉ quốc tế viết tắt phía sau tên. Một câu quote tiếng Anh ở cuối.
Bảy dòng.
Mỗi ngày tôi gửi khoảng bốn mươi cái email. Bốn mươi lần cái chữ ký đó đi ra ngoài. Bốn mươi lần người ta đọc được tôi là ai. Hoặc đúng hơn, bốn mươi lần người ta đọc được tôi muốn mình là ai.
Chuyện bắt đầu từ buổi họp hôm thứ Ba.
Đối tác mới. Công ty lớn. Tôi chuẩn bị slide cả tuần. Mặc áo sơ mi xanh đậm, cái áo mà vợ tôi nói trông "ra dáng giám đốc". Đeo đồng hồ tốt. Xịt nước hoa.
Vào phòng họp, bắt tay, ngồi xuống.
Phía bên kia là một ông khoảng năm mươi mấy tuổi. Áo polo trơn. Không đồng hồ. Tóc hơi bạc, mặt bình thản. Ông ấy ngồi im nghe tôi trình bày mười lăm phút.
Tôi nói hay lắm. Tôi biết tôi nói hay. Slide đẹp, số liệu rõ, giọng tự tin. Tôi dùng đúng những từ mà người ta thích nghe. "Chiến lược". "Tối ưu". "Giá trị cốt lõi".
Ông ấy nghe xong, gật đầu, rồi hỏi một câu.
"Anh làm cái này vì anh thích, hay vì anh giỏi?"
Tôi cười. Trả lời ngay. "Cả hai anh ạ."
Ông ấy nhìn tôi. Không nói gì thêm. Chỉ gật đầu rồi chuyển sang chuyện khác.
Buổi họp kết thúc. Bắt tay. Chào hỏi. Về.
Nhưng câu hỏi đó theo tôi về nhà.
"Anh làm cái này vì anh thích, hay vì anh giỏi?"
Tôi trả lời "cả hai" nhanh quá. Nhanh đến mức tôi biết mình không nghĩ. Nhanh đến mức nó giống một phản xạ phòng thủ hơn là một câu trả lời.
Tối đó tôi ngồi ở bàn làm việc.
Vợ con ngủ hết rồi. Nhà yên. Cái đèn bàn sáng vàng. Tôi mở laptop, định kiểm tra email.
Rồi tôi nhìn thấy cái chữ ký.
Bảy dòng.
Tôi đọc lại từng dòng. Đọc chậm, như đọc hồ sơ của người lạ.
Họ tên. Được rồi, cái này cần.
Chức danh. Giám đốc phát triển kinh doanh. Nghe oai. Nhưng tôi nhớ hồi mới lên chức, tôi thay chữ ký ngay trong ngày. Ngay lập tức. Chưa kịp nhận phòng mới đã thay chữ ký trước.
Hai cái chứng chỉ viết tắt. Tôi thi cái đầu vì công ty yêu cầu. Cái thứ hai tôi thi vì thấy người ta có. Anh bạn cùng khóa đăng lên LinkedIn, tôi đăng ký tuần sau.
Câu quote tiếng Anh ở cuối. Tôi không nhớ ai nói. Tôi chọn vì nó nghe thông minh.
Tôi ngồi đó nhìn bảy dòng chữ.
Rồi tôi nghĩ về ông đối tác hôm nay. Áo polo trơn. Không chữ ký dài. Không cần ai biết ông ấy có chứng chỉ gì.
Ông ấy bước vào phòng, ngồi xuống, nghe, hỏi một câu đúng chỗ.
Vậy thôi.
Không cần chứng minh gì.
Tôi nghĩ lại hai mươi năm đi làm.
Năm hai mươi lăm tuổi, tôi in danh thiếp đầu tiên. Cầm xấp danh thiếp mà run tay. Phát cho ai cũng được. Muốn cả thế giới biết tôi đang ở đâu.
Năm ba mươi tuổi, tôi đổi danh thiếp. Chức mới, công ty mới, giấy dày hơn, chữ đẹp hơn. Có cả logo dập nổi.
Năm ba mươi lăm, tôi không dùng danh thiếp nữa. Chuyển sang LinkedIn. Profile dài hai trang. Mỗi lần được mời nói chuyện ở đâu, tôi cập nhật ngay.
Bốn mươi tuổi, tôi có cái chữ ký email bảy dòng.
Mỗi giai đoạn, hình thức thay đổi. Nhưng cái bên trong thì không.
Tôi luôn cần người khác nhìn thấy tôi.
Không phải nhìn thấy tôi, con người. Mà nhìn thấy tôi, cái vỏ.
Tôi nhớ có lần đi ăn với mấy người bạn cũ. Hồi đại học chơi thân lắm. Mười mấy năm sau gặp lại, ngồi quán ốc.
Mọi người kể chuyện con cái, chuyện vợ chồng, chuyện hài hước linh tinh.
Tôi kể chuyện công ty. Dự án mới. Chuyến công tác. Con số.
Không ai hỏi thêm.
Không phải họ không quan tâm. Mà vì tôi không cho họ cái gì để quan tâm. Tôi chỉ đưa ra thành tích. Mà thành tích thì người ta gật đầu rồi thôi. Không ai ôm một cái thành tích.
Về nhà, vợ tôi hỏi "đi vui không?"
Tôi nói "vui".
Nhưng tôi biết là không. Tôi ngồi giữa bạn bè mà cô đơn. Vì tôi không biết nói chuyện mà không bán mình.
Đêm đó, ngồi trước laptop, tôi xóa cái chữ ký.
Xóa câu quote. Xóa hai cái chứng chỉ. Xóa tên công ty.
Chỉ còn: Họ tên. Số điện thoại.
Hai dòng.
Tôi nhìn nó. Trống trơn.
Rồi tôi thấy sợ.
Hai dòng. Vậy thôi sao? Bốn mươi tuổi, hai mươi năm đi làm, tôi chỉ còn hai dòng?
Cái sợ đó nó lạ. Không phải sợ mất việc, mất tiền. Mà sợ nếu bỏ hết mấy cái nhãn đi, tôi không biết mình là ai.
Tôi đã dán nhãn lên mình quá lâu. Đến mức khi gỡ ra, bên dưới không có gì.
Hoặc có. Nhưng tôi không nhận ra.
Tôi ngồi đó rất lâu. Không làm gì. Chỉ nhìn hai dòng chữ trên màn hình.
Rồi tôi tắt laptop. Đi ngủ.
Sáng hôm sau, tôi gửi email đầu tiên với chữ ký hai dòng.
Không ai nói gì.
Không ai nhận ra.
Chỉ có tôi biết.
知者不博,博者不知
Tri giả bất bác, bác giả bất tri
Người biết thì không phô trương, kẻ phô trương thì không biết.
He who knows does not show off; he who shows off does not know.
— Lão Tử, Đạo Đức Kinh, Chương 81
Diễn giải
Interpretation
Lão Tử nói người biết thì không phô trương. Nghe đơn giản. Nhưng sống được câu đó thì khó. Vì mình phô trương không phải vì ngu. Mà vì sợ. Sợ người ta không thấy mình. Sợ mình không đủ nếu chỉ đứng đó, tay không, miệng im. Cái chữ ký bảy dòng, cái profile LinkedIn dài hai trang, cái danh thiếp dập nổi. Tất cả không phải để người khác biết mình là ai. Mà để mình tin mình là ai. Người biết mình là ai thì không cần giới thiệu. Bước vào phòng, ngồi xuống, nghe, hỏi đúng câu. Vậy thôi. Không cần bảy dòng. Không cần logo. Nhưng để đến được chỗ đó, có khi phải đi qua hai mươi năm dán nhãn trước đã. Rồi một đêm nào đó, ngồi một mình, gỡ ra từng cái. Thấy trống. Thấy sợ. Rồi thấy nhẹ.
Laozi said those who know don't show off. Sounds simple. But living that way is hard. We don't show off because we're stupid. We do it because we're scared. Scared people won't see us. Scared we're not enough if we just stand there, empty-handed, mouth shut. The seven-line signature, the two-page LinkedIn profile, the embossed business card. None of it is for others to know who we are. It's for us to believe who we are. Someone who knows who they are doesn't need an introduction. Walk in, sit down, listen, ask the right question. That's it. No seven lines needed. No logo. But to get there, maybe you have to spend twenty years sticking on labels first. Then one night, sitting alone, peel them off one by one. Feel empty. Feel scared. Then feel light.