Tụi mình không cãi nhau lần nào
We Never Fought Once
Tao và nó quen nhau từ năm nhất đại học.
Không phải kiểu bạn thân ngay từ đầu. Chỉ là ngồi cạnh nhau trong lớp, rồi cùng ăn căng tin, rồi tự nhiên một ngày tao nhận ra nó là người tao gọi điện đầu tiên khi có chuyện.
Bốn năm đại học. Tao nhớ nó biết tao uống cà phê không đường. Nhớ tao hay nói chuyện nhiều khi lo lắng. Nhớ tao có cái tật hay cười to rồi im bặt khi không thoải mái.
Nó biết những thứ đó không phải vì tao kể. Mà vì nó để ý.
Ra trường, tụi tao vẫn gặp nhau. Ít hơn, nhưng vẫn gặp. Vẫn nhắn tin. Vẫn có những buổi tối ngồi nói chuyện đến khuya về công việc, về người yêu, về cái cảm giác lớn lên mà không biết mình đang lớn lên theo hướng nào.
Rồi tao không nhớ rõ khi nào thì khác.
Có lẽ là lúc nó thăng chức. Lịch nó dày hơn. Tao nhắn nó hay trả lời muộn, mà tao cũng hiểu, tao cũng bận. Rồi tao cũng bắt đầu trả lời muộn lại. Không ai giận ai. Chỉ là cả hai đều bận.
Có lẽ là lúc nó yêu. Cuối tuần nó có người rồi. Tao cũng vui cho nó. Tao cũng có cuộc sống của tao. Không ai thiếu ai. Chỉ là tụi mình không còn là ưu tiên mặc định của nhau nữa.
Có lẽ là lúc tao chuyển nhà. Xa hơn một chút. Gặp nhau cần lên kế hoạch trước. Mà kế hoạch hay bị dời. Rồi thôi.
Tụi mình không cãi nhau lần nào.
Không có một buổi tối nào tao về nhà và nghĩ, thôi xong rồi, tụi mình không còn là bạn nữa. Không có khoảnh khắc nào đánh dấu. Không có lý do nào để giải thích.
Chỉ là một hôm tao nhìn vào điện thoại, thấy lần nhắn tin gần nhất của tụi mình là bốn tháng trước. Một câu chúc mừng sinh nhật. Một câu cảm ơn. Rồi thôi.
Tao ngồi nhìn cái màn hình đó khá lâu.
Nghĩ đến hồi đó tao hay gọi nó khi đi xe buýt về khuya. Không có chuyện gì quan trọng. Chỉ là gọi. Chỉ là muốn nghe giọng ai đó quen.
Bây giờ tao không gọi nữa. Không phải vì tao không muốn. Mà vì tao không biết bắt đầu từ đâu sau bốn tháng im lặng. Bốn tháng đó không phải là khoảng cách lớn. Nhưng nó đủ để tao cảm thấy cần một lý do để gọi. Mà tao không có lý do nào.
Có lần tao định nhắn. Gõ được nửa câu rồi xóa. Nghĩ nó đang bận. Nghĩ để hôm khác. Hôm khác không bao giờ đến.
Tao kể chuyện này cho một người bạn khác nghe. Người đó hỏi, mày có buồn không?
Tao nghĩ một lúc.
Buồn không phải là từ đúng. Cái tao cảm thấy không giống nỗi buồn tao biết. Không có nước mắt. Không có tức giận. Không có cảm giác bị phản bội hay bị bỏ rơi.
Chỉ là một khoảng trống nhỏ. Ở chỗ trước đây có nó.
Và cái kỳ lạ là khoảng trống đó không đau. Nó chỉ ở đó. Im lặng. Như một cái ghế trong nhà mà tao đã quen nhìn thấy, rồi một ngày không còn thấy nữa, mà tao cũng không nhớ rõ nó đã biến đi từ lúc nào.
Tao bắt đầu để ý thấy kiểu mất mát này nhiều hơn.
Người bạn hồi cấp ba. Tụi tao từng nhắn nhau mỗi ngày. Bây giờ tao không biết nó đang sống ở đâu.
Người đồng nghiệp cũ hay rủ tao ăn trưa. Công ty giải thể. Tụi tao có hứa sẽ giữ liên lạc. Không ai giữ.
Người tao quen trong chuyến đi. Tụi tao chụp hình chung, kết bạn mạng xã hội, nói sẽ gặp lại. Không gặp lại.
Không ai trong số đó làm gì sai. Tao cũng không làm gì sai. Chỉ là cuộc sống mỗi người chảy theo hướng của nó. Và tụi mình không đủ lực để bơi ngược lại.
Tao không biết gọi cái này là gì.
Không phải chia tay. Không phải mất đi. Chỉ là nhạt dần. Như màu áo cũ giặt nhiều lần. Không có một lần giặt nào làm nó bạc. Chỉ là sau đủ nhiều lần thì nó khác rồi.
Tao nhớ hồi nhỏ, khi mất thứ gì đó, tao biết mình mất. Có khoảnh khắc rõ ràng. Có thể khóc. Có thể tức. Có thể làm gì đó với cảm giác đó.
Cái này khác.
Cái này không có khoảnh khắc. Không có điểm để nhìn lại và nói, đây là lúc mọi thứ thay đổi. Chỉ là một ngày tao nhận ra, những người từng là một phần quan trọng của cuộc sống tao, bây giờ tao không biết họ đang nghĩ gì, đang ở đâu, đang ổn hay không.
Và họ cũng không biết những điều đó về tao.
Tao có nhắn cho nó không?
Có. Cuối cùng tao có nhắn.
Chỉ một câu ngắn. Hỏi thăm. Không có lý do đặc biệt.
Nó trả lời. Cũng ngắn. Cũng hỏi thăm lại. Tụi mình nói chuyện được vài tin rồi dừng.
Không khó xử. Không gượng gạo. Chỉ là không còn cái nhịp cũ nữa. Cái nhịp mà trước đây tao không cần nghĩ, cứ tự nhiên nó chảy.
Tao không biết cái nhịp đó mất từ lúc nào.
Và tao không biết có cách nào lấy lại không. Hay là có những thứ, khi đã nhạt đi rồi, thì không thể đậm lại như trước.
Tao vẫn chưa biết câu trả lời.
Mỗi khoảnh khắc đau khổ đều có thể biến thành sức mạnh, nếu ta đủ kiên nhẫn.
What stands in the way becomes the way.
— Marcus Aurelius, Meditations, Quyển 5.20
Diễn giải
Interpretation
Rumi không nói đau khổ là tốt hay xấu. Ông chỉ nói nó có chứa thứ gì đó. Cái mất mát trong câu chuyện này không ồn ào. Không có cảnh chia tay, không có ai khóc. Chỉ là hai người từ từ trở thành người lạ mà không có quyết định nào cả. Nhưng chính cái im lặng đó, cái khoảng trống nhỏ không đau đó, nó buộc tao phải nhìn lại. Nhìn xem mình đã để bao nhiêu thứ nhạt đi mà không hay. Nhìn xem mình đang thực sự giữ gì, và đang để gì trôi qua mà cứ nghĩ là chuyện bình thường. Đôi khi không phải vết thương lớn mới dạy được gì. Đôi khi chỉ cần một cái ghế biến mất khỏi phòng.
Rumi doesn't say suffering is good or bad. He just says it contains something. The loss in this story isn't loud. No dramatic farewell, no one crying. Just two people slowly becoming strangers without any decision being made. But that silence, that small painless empty space, it forces you to look back. To see how many things you've let fade without noticing. To see what you're actually holding onto, and what you're letting drift away while thinking it's just normal. Sometimes it's not the big wounds that teach you something. Sometimes all it takes is a chair disappearing from the room.